Mẹ chồng tôi bật khóc khi biết lý do các con... tranh nuôi mình

PV 16/01/2026 05:00

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải viết ra câu chuyện này. Bởi nói về gia đình chồng, nhất là khi bản thân chỉ là con dâu, dù đúng hay sai cũng rất dễ bị hiểu lầm.

Nhưng nếu không nói ra, có lẽ tôi sẽ không thể yên lòng…

Mẹ chồng tôi năm nay 67 tuổi, vốn là giáo viên tiểu học nghỉ hưu. Bố chồng tôi mất sớm, bà ở vậy, một mình nuôi các con ăn học nên người. Bà hiền lành, sống cam chịu, cả đời chỉ biết vì con.

Chồng tôi là con út, trên anh còn hai chị gái. Các chị đều đã có gia đình riêng, con cái lớn cả rồi, kinh tế dư giả hơn vợ chồng tôi nhiều.

Từ ngày tôi sinh em bé, bà chuyển hẳn từ quê lên phố ở cùng vợ chồng tôi để phụ giúp trông cháu.

Chồng tôi là nhân viên văn phòng, tôi làm kế toán cho một cửa hàng nhỏ, tổng thu nhập của hai vợ chồng chỉ vỏn vẹn hơn 20 triệu đồng mỗi tháng. Với chi tiêu đắt đỏ ở thành phố, lại nuôi con nhỏ, cuộc sống của chúng tôi lúc nào cũng trong tình trạng “khéo ăn thì no, khéo co thì ấm”.

Mẹ chồng tôi bật khóc khi biết lý do các con... tranh nuôi mình - 1

Mẹ chồng khóc khi các con tranh nuôi vì tiền (Ảnh minh họa: Đ.L).

Mẹ có lương hưu 7 triệu đồng mỗi tháng. Hiểu hoàn cảnh chúng tôi vất vả, bà gần như đưa hết số tiền ấy cho tôi lo chợ búa, chỉ giữ lại khoảng 1-2 triệu đồng tiêu vặt.

Có khi, số tiền “tiêu vặt” đó bà cũng mang đi mua sữa, mua đồ cho cháu nội. Tôi hiểu, đó không phải nghĩa vụ, mà là tình thương của một người mẹ, người bà.

Mẹ đã dần quen với nhịp sinh hoạt ở đây, quen cả tiếng khóc đêm của cháu hay những bữa cơm đạm bạc nhưng ấm cúng.

Bà thường bảo, dù là ở thành phố nhưng không phải trung tâm nên nơi đây không khí trong lành, dễ chịu. Những người bạn già hàng xóm cạnh bên cũng lên ở cùng các con, đến hội người cao tuổi ở tầng trên, đã trở thành niềm vui tuổi già giúp bà khuây khỏa mỗi ngày.

Cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua cho đến khi mảnh đất nhỏ trong ngõ sâu ở quê của mẹ chồng tôi được bán với giá hơn 1 tỷ đồng.

Khi có tiền, mẹ gọi tất cả các con lại. Bà công bằng chia cho 2 cô con gái mỗi người một khoản vốn liếng để làm ăn.

Riêng với vợ chồng tôi, bà bảo: “Vợ chồng cậu út vất vả, lại đang nuôi mẹ và cháu nội. Ngoài khoản lương hưu mẹ vẫn đưa, mỗi tháng mẹ trích thêm từ tiền tiết kiệm nữa, tổng cộng là 15 triệu đồng để các con lo đóng tiền học cho cháu và trang trải cuộc sống cho thoải mái, đỡ chật vật”.

Sự tận tâm của mẹ khiến tôi vừa thương, vừa biết ơn. Nhưng chính từ lúc con số 15 triệu đồng mỗi tháng đưa cho vợ chồng tôi và số tiền tỷ còn lại trong sổ tiết kiệm của mẹ lộ ra, thái độ của các chị chồng bắt đầu thay đổi.

Hai chị chồng tôi đều sống ở nội đô, khoảng cách đến nhà tôi cũng không phải quá xa, một người tầm 7km, một người hơn 10km. Trước đây, các chị thỉnh thoảng mới ghé qua mua cho bà cân cam, hộp bánh. Khi mẹ chồng tôi ốm đau, các chị cũng chỉ đến chơi một chốc một lát rồi về, chỉ nhắn nhủ "nhờ em dâu chăm sóc bà"...

Nhưng giờ thì những cuộc điện thoại bắt đầu thường xuyên hơn. Ban đầu là hỏi han, sau đó là những lời chì chiết khiến tôi lặng người: “Mẹ cứ ở bên đó mãi, bao nhiêu tiền lương, tiền để dành đều dồn vào đấy, rồi thiên hạ người ta bảo chúng con là lũ con bất hiếu, bỏ mặc mẹ sao? Mẹ cũng phải ở luân phiên cho công bằng chứ?.

Tôi nghe mà đắng lòng, bởi tôi hiểu cái sự "công bằng" mà các chị nhắc đến không nằm ở việc chăm sóc mẹ, mà nằm ở khoản tiền 15 triệu đồng bà đóng góp mỗi tháng và cái sổ tiết kiệm kia.

Có hôm, chị cả rồi chị hai thay nhau qua nhà tôi, không báo trước, nói là “đón mẹ lên chơi vài hôm. Ở bên các chị được ít ngày, bà lại gọi về, nói nhớ cháu, nhớ căn nhà quen thuộc. Nhưng cứ mỗi lần mẹ vừa về được một, hai ngày, điện thoại lại reo…

Đỉnh điểm là một buổi chiều tối, 2 chị cùng đến nhà và mang theo một tờ lịch được kẻ sẵn. Tối đó chồng tôi lại báo về muộn vì sau giờ làm, anh đi đá bóng với anh em trong cơ quan, rồi đi liên hoan.

Nói chuyện được một lúc, chị cả nói thẳng: Vợ chồng cậu út hưởng thế là đủ rồi. Bây giờ chia đều, mỗi nhà nuôi mẹ 4 tháng cho công bằng. Mẹ sang nhà ai thì khoản tiền hơn chục triệu đồng kia phải chuyển theo nhà đó để chi dùng cho bà”.

Chị hai bồi thêm: “Phải đấy, không thể để mẹ ở mãi một nhà rồi bao nhiêu tiền của bà đổ hết vào đó. Chúng tôi cũng là con, cũng có quyền báo hiếu và… quản lý phần của mẹ”.

Nghe đến đó, mẹ chồng tôi khóc, nước mắt rơi trên những tờ lịch chia ngày, chia tháng. Bà nghẹn ngào: “Mẹ không muốn làm gánh nặng cho đứa nào hết. Mẹ ở với vợ chồng cậu út vì mẹ quen nếp sinh hoạt, quen hơi cháu nội. Tại sao các con lại mang tiền bạc vào để mặc cả việc nuôi mẹ? Nếu các con cứ tính toán thế này, mẹ thà vào viện dưỡng lão còn hơn”.

Căn nhà im phăng phắc, chỉ còn tiếng nấc của bà. Tôi muốn lên tiếng bảo vệ mẹ chồng, muốn nói rằng mẹ không phải là món đồ để các chị chia lịch "xoay vòng". Nhưng nhìn ánh mắt của các chị, cổ họng tôi đắng ngắt. Nếu tôi giữ bà lại, các chị sẽ lập tức quy chụp tôi là kẻ thực dụng, "giữ mẹ vì tiền".

Những câu nói mang danh “hiếu thảo” được đưa ra, nhưng không ai hỏi mẹ chồng tôi muốn gì?

Đêm hôm đó, có lẽ cả tôi và mẹ chồng đều khó ngủ. Gần sáng, bà lặng lẽ dậy sớm, xếp lại mấy bộ quần áo cũ vào chiếc túi quen thuộc. Thấy tôi đứng ngoài cửa, bà bảo: “Hay mẹ đi vài hôm cho yên chuyện, ở đây mẹ thấy mình có lỗi với các con quá”.

Bà bảo chồng tôi chở sang nhà chị cả. Anh vẫn chưa biết chuyện các chị gái đến và những toan tính, chia chác rạch ròi trong cuộc nói chuyện. Đêm qua, anh về muộn, tôi chưa kịp thuật lại tất cả.

Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng mẹ sang nhà các chị chơi vài hôm như mọi khi vẫn thế. Mẹ chồng tôi lặng lẽ bước đi, không nói thêm một lời nào, bà chỉ dừng lại nhìn cháu nội rồi thở dài.

Nhìn dáng lưng của mẹ chồng khuất dần sau cánh cửa, lòng tôi rối như tơ vò. Đợi chồng về nhà, tôi sẽ kể hết để anh tường tận mọi chuyện. Còn quyết định ra sao, tuỳ thuộc vào mẹ chồng tôi và các con của bà. Dù rất muốn giữ bà sống cùng, có lẽ tôi không nên xen vào chuyện này. Tôi nghĩ như vậy có đúng không?

Trúc Phương

PV