Yêu 5 năm nhưng đi du lịch vẫn đặt 2 giường, bạn trai của tôi đang nghĩ gì?
Yêu nhau suốt 5 năm, đi qua tuổi sinh viên đến ngưỡng cửa trưởng thành, nhưng chúng tôi vẫn chỉ dừng lại ở những cái ôm.
Tôi quen Mẫn trong một chuyến đi thiện nguyện. Khi ấy, tôi là sinh viên năm 3 trường tài chính. Anh hơn tôi 1 tuổi, học trường xã hội, hiền lành và có phần trầm hơn so với tính cách sôi nổi của tôi. Chúng tôi đến với nhau rất tự nhiên, như cách hai người trẻ tìm thấy sự đồng điệu giữa những năm tháng nhiều lý tưởng.
Cả tôi và Mẫn đều là mối tình đầu của nhau. Thời gian đầu mới yêu, cả hai chỉ dám nắm tay, ôm nhau, đôi khi là những cái hôn môi bất chợt. Mẫn thường nói anh muốn dành sự trọn vẹn cho ngày cưới. Lúc đó, tôi hạnh phúc lắm vì nghĩ mình đã "tìm được đúng người".
Bạn bè tôi bước chân vào tình yêu, đa số đã vượt quá giới hạn từ sớm. Trong những lần tán gẫu, mấy đứa bạn thường chọc tôi quen nhầm "ông cụ non". Có đứa thì bảo rằng: "Thời gian đầu, anh nào cũng tỏ ra như vậy để tán gái".
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ rằng bạn bè sống thoáng, sống vội, còn tôi và Mẫn mới là "chuẩn mực". Tôi tự hào về điều đó.

Bạn trai tránh né khi tôi đề cập đến chuyện gần gũi (Ảnh minh họa: Pinterest).
Thời gian trôi qua, chúng tôi ra trường, đi làm, bước vào độ tuổi mà bạn bè xung quanh rục rịch lấy chồng, lấy vợ. Tôi và Mẫn đã bên nhau tròn 5 năm. Thế nhưng, sự thân mật giữa chúng tôi vẫn dừng lại ở những cái ôm, những nụ hôn nhẹ nhàng. Tôi bắt đầu... sốt ruột.
Tôi chủ động thân mật với anh hơn, còn anh thì vẫn giữ đúng mực với tôi: Nắm tay khi ra đường, hôn tạm biệt khi đưa tôi về. Anh vẫn dịu dàng quan tâm, chăm sóc tôi, đưa đón, hỏi han, nhớ những ngày kỷ niệm.
Thỉnh thoảng, khi đi xem phim hay những lúc ở những nơi kín đáo chỉ có hai người, tôi cũng chủ động thể hiện muốn tiến sâu hơn, nhưng anh đều nhẹ nhàng tránh né.
Khi tôi giả vờ chọc "anh không yêu em à?", anh lại đưa lý do quen thuộc: "Anh muốn giữ gìn cho em".
Tôi từng thấy cảm động, nghĩ bản thân may mắn khi yêu một người đàn ông biết trân trọng mình. Nhưng rồi, cảm xúc ấy dần nhường chỗ cho sự hoang mang. Nhiều câu hỏi xuất hiện trong đầu tôi: Hay là anh đã chán tôi? Hay là anh không thật sự yêu tôi? Hay là anh là người... đồng tính?
Những chuyến du lịch cùng nhau là lúc tôi kỳ vọng nhiều nhất, nhưng Mẫn luôn chủ động đặt phòng có hai giường riêng. Năm, sáu lần đi chơi xa, kịch bản ấy vẫn lặp lại. Có lần, tôi chủ động thuê phòng một giường nhưng anh chỉ ôm tôi ngủ, tuyệt nhiên không có thêm bất kỳ sự tiến xa nào.Cách đây hai tuần, chúng tôi du lịch Phú Quốc. Tôi lấy cớ uống say, mong được anh vỗ về nhiều hơn, nhưng đêm đó vẫn trôi qua trong im lặng. Sự kiên định của anh, theo thời gian, không còn khiến tôi cảm thấy được trân trọng, mà dần trở thành một dấu hỏi lớn.
Sau đêm đó, chúng tôi cãi nhau. Tôi không trách móc, chỉ hỏi anh một cách thẳng thắn liệu anh có thực sự mong muốn có tôi hay không. Mẫn im lặng rất lâu, rồi vẫn là câu trả lời quen thuộc rằng anh yêu tôi, trân trọng tôi, muốn mọi thứ chỉ trọn vẹn sau hôn nhân.
Anh nói bằng giọng chân thành, đủ để tôi mềm lòng, nhưng không đủ để xoa dịu cảm giác bất an đang ngày một lớn lên trong tôi.
Chúng tôi đã ra mắt gia đình hai bên, thậm chí đã nhắc đến chuyện đám cưới. Trong mắt mọi người, chúng tôi là một cặp đôi ổn định và phù hợp. Chỉ có tôi là người mang theo sự hoang mang. Khi tôi kể chuyện tôi và anh quen 5 năm vẫn chưa hề vượt qua giới hạn thân mật, bạn bè tôi còn không tin đó là sự thật.
Nhỏ Mai - bạn thân của tôi - còn nói: "Thời nay trai gái yêu nhau mà không có gì với nhau thì chắc chắn... có vấn đề".
Tôi không nghĩ sự gần gũi thể xác là thước đo duy nhất của tình yêu. Nhưng khi một mối quan hệ kéo dài suốt 5 năm mà hai người vẫn không thể chạm đến một ranh giới rất cơ bản, tôi bắt đầu tự hỏi liệu chúng tôi có thực sự đồng điệu về nhu cầu và cảm xúc.
Mẫn là người hiền lành, tình cảm, luôn bù trừ cho sự nóng tính và hướng ngoại của tôi. Nhưng cũng chính sự nội tâm, ít bộc lộ ấy khiến tôi không biết anh đang nghĩ gì, mong muốn điều gì.
Ở tuổi 27, đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân, tôi không biết nên làm thế nào? Xin hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.