Tôi đã đánh mất điều quý giá nhất đời mình theo cách đau đớn

Hương Hồng 16/01/2026 18:42

Tôi tin lời hứa ngọt ngào của người đàn ông trưởng thành. Khi nhận ra mình chỉ là nạn nhân trong chiếc bẫy tình cảm sắp đặt, tôi đã mất mát hơn tưởng tượng và hoang mang trước tương lai của mình.

Tôi là sinh viên năm cuối, sống khép kín và chưa từng yêu ai vì gia đình cấm đoán khi còn đi học. Có lẽ vì thế, tôi bước vào mối tình đầu với tất cả sự tin tưởng của một trái tim non nớt.

Tôi gặp anh, hơn tôi 5 tuổi, điển trai, có học thức, kinh tế ổn định. Anh dịu dàng, ấm áp, luôn nói những điều khiến tôi thấy mình được trân trọng. Tôi tin anh là người tử tế. Những buổi hẹn đầu, anh không đòi hỏi gì, thậm chí không nắm tay. Tôi còn áy náy vì nghĩ mình gặp đúng người.

Nhưng sự kiên nhẫn ấy hóa ra chỉ là khúc dạo đầu của một chiếc bẫy. Một tối xem phim, anh nắm tay tôi. Tôi rụt lại theo phản xạ, anh nhẹ giọng trách yêu: “Em không tin anh à?”.

Tôi chùn bước. Cảm giác rung động khiến tôi mở lòng. Từ đó, tôi tin anh gần như tuyệt đối.

Tôi đã đánh mất điều quý giá nhất đời mình theo cách đau đớn - 1

Tôi rời đi, mang theo nỗi đau, nhưng giữ lại được điều cuối cùng: sự tự trọng (Ảnh: Pinterest).

Sinh nhật anh vào một ngày thu se lạnh. Chúng tôi ăn tối cùng vài người bạn của anh. Tôi lần đầu uống rượu vì những lời mời khó từ chối.

Trời khuya, mưa phùn, anh đưa ra hàng loạt lý do để tôi không về: đường xa, ký túc xá đã đóng cửa, anh lo tôi gặp nguy hiểm. Anh hứa sẽ tôn trọng, sẽ giữ gìn cho tôi đến ngày cưới. Tôi tin.

Rồi mọi thứ đổi khác rất nhanh. Tin nhắn thưa dần, cuộc gọi ít đi. Anh cáu gắt, nói tôi phiền. Tôi hiểu mình đã bị lợi dụng trong một trò chơi tình cảm được bọc bằng lời hứa.

Tôi quyết định hẹn gặp anh để hỏi cho ra lẽ. Quán cà phê chiều vắng. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh đã hứa gì với tôi?”.

Anh tránh ánh nhìn, nói bâng quơ rằng mọi chuyện “không còn phù hợp”. Khi tôi nhắc đến những lời anh từng nói về cưới xin, anh im lặng, rồi thở dài: “Em đừng làm quá lên”.

Khoảnh khắc ấy, tôi hiểu mình đã yêu sai người. Không còn nước mắt, không còn níu kéo. Tôi nhìn thẳng vào anh và nói: “Anh có thể rút lui dễ dàng như vậy, nhưng em sẽ không tiếp tục đánh đổi bản thân cho một người không chịu trách nhiệm”. Tôi rời đi, muộn màng, nhưng đủ để giữ lại phần còn lại của chính mình.

Tôi đau đớn, dằn vặt vì đã tin người. Nhưng nỗi sợ lớn nhất không chỉ là bị bỏ rơi, mà là ám ảnh: liệu còn ai yêu và cưới tôi khi biết quá khứ này?

Tôi đang học cách tha thứ cho chính mình. Nhưng con đường hàn gắn không dễ. Tôi vẫn tự hỏi: mình bắt đầu lại từ đâu?

Ngân An

Hương Hồng