Chồng sĩ diện đi nhậu giành trả tiền, tôi chết lặng khi cầm hóa đơn 8 triệu
Chồng giành trả tiền khi đi nhậu với bạn bè, rồi chụp hóa đơn hơn 8 triệu đồng gửi về cho tôi. Khoảnh khắc đó, tôi bắt đầu nghi ngờ lựa chọn hôn nhân của mình.
Tôi lấy chồng khi 26 tuổi, anh hơn tôi 9 tuổi. Từng va vấp trong tình cảm, mệt mỏi với những người đàn ông nói nhiều hơn làm nên khi gặp được anh, tôi có cảm giác cuối cùng cũng tìm được một người đàn ông đáng tin cậy.
Anh dạy nhạc tại một trường cao đẳng, nói năng nhỏ nhẹ, ăn mặc gọn gàng. Ngoài giờ lên lớp, anh dạy kèm nhạc cụ tại nhà cho trẻ em, thi thoảng được mời đàn hát ở các buổi sinh hoạt. Nhìn anh làm hai, ba việc cùng lúc, tôi thầm tự hào khi lấy được một người đàn ông chăm chỉ, có trách nhiệm.
Chúng tôi quen nhau chưa đầy 4 tháng thì cưới. Ai cũng bảo chúng tôi cưới vội, nhưng tôi tin anh. Mẹ tôi cũng yên tâm khi thấy con rể là thầy giáo, lại hiền lành. Tôi làm nhân viên truyền thông tại doanh nghiệp. Hai chúng tôi có thu nhập không cao chót vót, nhưng cũng đủ ổn định để xây dựng một gia đình.
Trước ngày cưới, anh luôn để tôi thoải mái chi tiêu. Tôi thử váy cưới nào anh cũng khen rồi đốc thúc mua, đến mức tôi đã mua hẳn 3 chiếc váy cưới, giá mỗi chiếc hơn 3 triệu đồng. Tôi từng áy náy vì thấy mình phung phí, hỏi thì anh chỉ cười: “Cưới một lần trong đời, để vợ vui là được”.
Bạn bè tôi gặp anh, ai cũng khen anh lịch sự, chững chạc, nói chuyện có trước có sau, ổn định về tài chính nên yên tâm anh có thể che chở được cho tôi.
Tôi không hề biết rằng, để tạo cảm giác “dư giả” trước mặt mọi người trong đám cưới, anh đã phải đi mượn nợ khắp nơi. Chỉ đến khi đám cưới khép lại, tôi sững sờ khi biết mình phải cùng anh gồng gánh khoản nợ lên đến hơn 100 triệu đồng.
Khi trong lòng vẫn còn ngổn ngang bực tức vì cách chồng tiêu tiền, tôi lại vỡ ra thêm một sự thật khác: Công việc của anh hoàn toàn không ổn định như tôi vẫn nghĩ. Anh không phải giảng viên chính thức, chỉ là cộng tác thời vụ, lương tính theo số tiết đứng lớp, tháng có, tháng không.
Những buổi dạy kèm tại nhà cũng bấp bênh, học trò nghỉ lúc nào không báo trước, thu nhập vì thế càng khó kiểm soát.
Tôi làm nhân viên văn phòng, thu nhập ổn định. Tiền anh đi làm về vẫn đưa tôi giữ, nhưng thực tế không được bao nhiêu. Ngược lại, mỗi lần ra đường anh lại hỏi lấy tiền. Số tiền tôi đưa cho anh thậm chí còn nhiều hơn cả khoản lương anh gửi.
Nhưng rồi tôi nhận ra, điều khiến mình mệt mỏi nhất không chỉ là lương ít hay công việc của anh thiếu ổn định, mà là cách anh sử dụng đồng tiền.

Lấy chồng sĩ diện, tôi như nhận thêm gánh nặng cho cuộc đời mình (Ảnh: Freepik).
Đi với bạn bè, anh luôn là người giành trả tiền. Từ nhậu nhẹt tới cà phê, anh đều xung phong, thậm chí có lần còn chụp hóa đơn hơn 8 triệu đồng, gửi về cho tôi bảo chuyển khoản gấp.
Nhìn dòng tin nhắn đốc thúc của chồng, tôi uất nghẹn. Sau lần đó, tôi góp ý nhẹ nhàng rằng: "Em biết tính anh rộng rãi, phóng khoáng với bạn bè nhưng anh cũng hãy nghĩ tới gia đình". Anh gật đầu, nhưng rồi đâu lại vào đó.
Kỳ lạ là đi với vợ, anh lại tính toán. Bữa cơm, ly nước, có lúc anh đùn đẩy, bảo: “Em trả cũng được, tiền chung mà”. Sự hào phóng của anh chỉ dành để giữ thể diện với người ngoài.
Thỉnh thoảng, anh lại nói cần tiền tiếp khách, quà cáp cho sếp để mong được ký hợp đồng dài hạn hơn. Mỗi lần là 3-5 triệu đồng. Tôi không muốn làm khó chồng, nghĩ đầu tư cho công việc cũng là cho tương lai gia đình, nên đưa tiền, nhưng trong lòng luôn thấp thỏm.
Mọi chuyện dần chạm tới giới hạn khi tôi mang thai. Từ sau khi kết hôn, tôi đã nói rõ với anh rằng số tiền 80 triệu đồng từ phong bì ngày cưới - đang nằm trong tài khoản của anh - là để lo sinh nở, phòng khi có việc gấp và tôi nhắc đi nhắc lại điều đó nhiều lần.
Nhưng rồi, những lần đi nhậu, gặp gỡ bạn bè, anh vẫn giữ quen thói giành trả tiền, bất chấp những gì tôi đã nói. Một lần chúng tôi cãi nhau to vì chuyện tiền bạc, tôi uất ức, xách đồ về nhà mẹ ở tạm một tuần.
Mang thai, tôi vừa mệt mỏi vừa tủi thân, nhiều đêm chỉ biết ôm bụng khóc thầm vì cảm giác mình lấy chồng mà sao giống như đang mang thêm một gánh nặng.
Anh sang tìm tôi, năn nỉ xin lỗi, hứa sẽ thay đổi. Tôi mềm lòng. Nghĩ đi nghĩ lại, anh cũng không có bồ bịch, không làm điều gì quá tệ, nên tôi lại quay về, tiếp tục tin rằng mọi chuyện rồi sẽ khá hơn.
Cho đến khi tôi phát hiện ra 80 triệu đồng để chuẩn bị cho việc sinh nở của tôi, anh đã dùng gần hết, chỉ trong hơn một tuần tôi ở nhà mẹ. Không phải cho việc lớn nào cả, mà là ăn nhậu, mua quà cáp, tiếp đón sếp - những việc anh gọi là “đầu tư quan hệ”.
Anh nói bản thân làm vậy là vì tương lai, vì gia đình, nhưng trong đầu tôi lúc đó chỉ có sự giận dữ.
Tôi ôm bụng bầu 5 tháng, ngồi cộng trừ từng khoản tiền còn lại, nghĩ đến viện phí, tiền lo con sau này mà nước mắt rơi lúc nào không hay. Trong lòng tôi khi ấy chỉ còn lại một nỗi sợ rất rõ ràng: Sợ cái sĩ diện đã ăn sâu vào tính cách của chồng, sợ khi con chào đời, người gồng gánh mọi thứ sau cùng vẫn là tôi.
Tôi không dám kể với bạn bè vì thấy xấu hổ, cũng không biết mình có nên sớm buông tay để tự giải thoát cho bản thân hay không. Tôi hiểu, những thói quen của anh không phải ngày một ngày hai mà thay đổi được. Nếu cứ tiếp diễn, người chịu thiệt thòi nhất vẫn là vợ con.
Nhưng rồi mỗi lần nghĩ đến việc rời đi, tôi lại nghĩ đến đứa con trong bụng, nghĩ đến cảnh gia đình tan vỡ. Tôi thật sự không biết mình phải làm sao. Xin mọi người cho tôi lời khuyên.Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.