Cuộc gặp định mệnh với trai lạ trên mạng đẩy tôi vào đường cùng

PV 20/01/2026 08:46

Nhìn ánh mắt mơn trớn đầy xảo trá của gã trai lạ trong lần đầu gặp mặt, tôi biết mình đã lầm. Tôi quyết trốn chạy nhưng mọi chuyện không giản đơn vậy…

Cho đến bây giờ tôi vẫn không thể tin rằng có một ngày tôi lại rơi vào cảnh ê chề, nhơ nhuốc của một người đàn bà mang tiếng phản bội chồng.  

Tôi đã từng ngạc nhiên và phẫn nộ mỗi khi nghe hay đọc đâu đó về chuyện những bà vợ ngoại tình. Đàn ông sa ngã còn có đường về chứ đàn bà đã đổ đốn thì mọi cánh cửa đều khép lại.

Tôi hiểu điều này và với tôi, người sinh ra trong một gia đình gia giáo và được ăn học, nuôi dạy chỉn chu từ nhỏ, tất nhiên tôi không bao giờ nghĩ mình lại làm điều dại dột ấy.    

Vậy mà đúng là đời không ai học hết được chữ ngờ. 

Cuộc gặp định mệnh với trai lạ trên mạng đẩy tôi vào đường cùng - 1

Cuộc gặp định mệnh với trai “lạ” đẩy tôi vào đường cùng (Ảnh minh hoạ: livesaymyers).

Sau khi kết hôn, tôi sinh liền 3 đứa con theo mong muốn của chồng. Cứ 2 năm một đứa, đứa lớn chưa qua sài đẹn đứa bé lại chào đời. Sẵn có thu nhập tốt nên chồng khuyên tôi nghỉ việc ở nhà tập trung chăm lo cho con, mọi chi tiêu anh sẽ đảm đương.  

Tôi ở nhà và hàng ngày chỉ quẩn quanh với công việc của một bà mẹ bỉm sữa. Xa rời với những bộ váy áo công sở, với những buổi họp hành hay tụ tập bạn bè, đồng nghiệp nơi phố xá, thú thực những ngày đầu tôi cũng buồn. 

Nhưng rồi 1 năm, 2 năm, 3 năm trôi qua, bọn trẻ lớn dần lên, đi học và tôi cũng bắt đầu quen với nhịp sống chậm ở nhà như vậy. 

Chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói nếu một ngày tôi không ngoại lệ trả lời tin nhắn của một người lạ trên Facebook. 

Nhìn ảnh đại diện và nơi sinh sống của người đàn ông ở thị trấn tỉnh miền núi nơi tôi sinh ra và lớn lên nên tôi cũng có phần nào yên tâm hơn. 

Tôi cũng định bụng sẽ chỉ trả lời mấy câu hỏi của anh ta liên quan đến chủ đề chúng tôi trao đổi trên một diễn đàn trên mạng mà thôi. Nhưng rồi sự hóm hỉnh, khéo dẫn dẫn dắt câu chuyện và việc giỏi nắm bắt tâm lý phụ nữ của gã đàn ông đó đã khiến tôi không thể ngừng trò chuyện với anh ta hàng ngày. 

Từ trò chuyện thân thiết, tâm sự đến cảm giác nhớ nhung và chút gì đó dường như là tình yêu thực không quá xa. 

Và việc gì đến cũng sẽ đến, sau chừng 3 tháng hò hẹn trên không gian ảo, chúng tôi quyết định gặp mặt. 

Vì người đàn ông đó đang sống cách tôi 300km nên dù đi chuyến sớm nhất trong ngày anh ta cũng chỉ có thể gặp tôi vào lúc 7h tối. Và đã rất lâu rồi tôi lại xúng xính váy áo, xức nước hoa, háo hức xách túi ra khỏi nhà cho cuộc hẹn. 

Nhưng đúng là thế giới ảo luôn khác xa đời thực. Chỉ sau chừng 15 phút gặp mặt, tôi hiểu mình đã sai lầm, sai lầm lớn. 

Nhìn gã trai nhỏ thó, ánh mắt mơn trớn và luôn cố tình có những đụng chạm nhạy cảm, tôi biết đã đến lúc phải tìm cách rút lui. Tôi vội vã về nhà và hai ngày sau đó tôi nhắn tin chấm dứt mối quan hệ đó.  

Tuy nhiên, đến lúc này gã trai kia mới lộ diện là một kẻ lừa tình. Hắn cho tôi lựa chọn hoặc là tiếp tục mối quan hệ, hoặc hắn sẽ gửi những tin nhắn mùi mẫn chúng tôi từng trao cho nhau để phá nát gia đình tôi. Và quả thực chỉ sau 1 tuần tôi block mọi loại tài khoản Facebook, zalo, hắn đã gửi các tin nhắn được cắt ghép theo chủ đích đến tin nhắn Facebook của chồng tôi. 

Chồng tôi là một người tốt xét nhiều mặt, ngoại trừ tính gia trưởng. Vậy nên khi nhận được tin nhắn kia anh đã lập tức làm lớn chuyện: Anh họp gia đình hai bên nội ngoại và công khai chuyện tôi phản bội anh. Anh cũng thẳng thừng tuyên bố ly hôn, bắt phải ký đơn từ chối tài sản và cấm nuôi con. 

Tôi sống như trong địa ngục những ngày sau đó. Chồng hắt hủi, bố mẹ chồng dè bỉu, bố mẹ đẻ đay nghiến. Không một ai đứng về phía tôi lúc này. 

Tôi đã sai nên nhận cái kết như vậy cũng là điều dễ hiểu. 

Nếu thuận theo toàn bộ yêu cầu của anh nghĩa là tôi phải ra đi tay trắng, không tiền bạc, không nhà cửa, không con cái và cũng không có công việc luôn. 

Kể từ ngày sinh con đầu đến nay đã vài năm, tôi chỉ ở nhà, chuyên môn đã mai một đi nhiều, giờ tìm một việc ở tuổi đã ngoài 30 chắc cũng chẳng dễ dàng gì. 

Tôi sẽ sống ra sao giữa cái thành phố ngột ngạt này? Vết nhơ tôi mang đến cho bố mẹ bao giờ mới khiến ông bà nguôi ngoai? Tôi cần con và nếu không có chúng, tôi làm gì còn mục tiêu nào trong cuộc đời này nữa?.

Bế tắc, có lúc tôi đã nghĩ quẩn đến đường cùng. 

Nhưng rồi khi trấn tĩnh lại, đánh giá lại sự việc tôi thấy rằng có lẽ chồng và mọi người trong gia đình vẫn đang trong cơn sốc. Vì trước nay, tôi luôn là một mẫu người chuẩn mực từ trong lời ăn, tiếng nói đến cách cư xử. Khi sự việc xảy ra, có lẽ mọi người cần phải có thời gian để chấp nhận sai lầm của tôi. 

Một chuyên gia tâm lý mà tôi tham vấn cũng nói rằng bà vẫn nhìn thấy có hy vọng từ câu chuyện của tôi: Tôi dù có phút yếu lòng với mối quan hệ ngoài luồng nhưng thực chất tôi vẫn chưa đi quá giới hạn nam nữ và chủ động quay về gia đình khi mọi việc chưa đi quá xa. Tôi cũng đã hy sinh công việc để sinh con và nuôi con cho chồng yên tâm công tác. Ba đứa con nhỏ vẫn rất cần tôi… 

Biết là lỗi tại mình nên trong suốt hơn 1 tháng qua tôi đã nhẫn nại chăm chút gia đình, và cầu xin anh tha thứ. 

Tuy nhiên, không biết có phải vì tôi quá quỵ lụy hay anh không đủ bao dung hay không nhưng cho đến giờ anh vẫn một mực muốn tôi ra khỏi nhà tay không.       

Tôi nên tiếp tục cầu xin anh đến bao giờ hay thể hiện cách nào để anh hiểu cho sai lầm yếu lòng kia của tôi? 

Tôi muốn hàn gắn gia đình nhưng càng cố tôi càng thấy mình bất lực. Phải chăng duyên vợ chồng chúng tôi đã hết?.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

PV