Xin về ngoại ăn Tết, chồng nói một câu khiến tôi muốn ly hôn

Nam Việt 20/01/2026 18:00

Tôi cưới chồng 6 năm thì 6 cái Tết đều ở nhà nội. Năm nay bố tôi ốm, muốn xin phép về ngoại ăn Tết nhưng câu nói của chồng khiến tôi muốn kết thúc cuộc hôn nhân này.

Tết lại sắp đến. Với nhiều người, đó là khoảng thời gian sum vầy được mong đợi nhất trong năm, còn với tôi, càng gần Tết, lòng càng nặng trĩu. Những cuộc cãi vã với chồng ngày một nhiều. Sáu năm làm dâu, tôi chưa từng có một cái Tết trọn vẹn bên bố mẹ đẻ.

Tôi kết hôn đã 6 năm, và suốt ngần ấy thời gian, năm nào gia đình nhỏ của tôi cũng đón Tết bên nhà chồng. Điều đó vốn đã trở thành một “thông lệ” không ai nhắc đến nhưng ai cũng ngầm hiểu. Tôi chưa từng phản đối, cho đến năm nay, khi bố tôi lâm bệnh nặng. Đi khám, gia đình bàng hoàng nhận tin ông mắc ung thư.

Trong hoàn cảnh ấy, mong muốn duy nhất của tôi chỉ là được đưa con về ngoại ăn Tết, ở bên bố vài ngày, bù đắp phần nào những năm tháng đã thiếu vắng.

Thế nhưng, khi tôi vừa ngỏ lời, câu nói của chồng khiến tôi lạnh người và lần đầu tiên trong đời nghĩ đến chuyện kết thúc cuộc hôn nhân này.

Chồng tôi là con một, bố mất sớm, trong nhà chỉ còn mình mẹ. Anh luôn nhấn mạnh rằng, trách nhiệm của vợ chồng là phải ưu tiên bên nội, bởi mẹ anh một mình vất vả nuôi con khôn lớn, lại sống cảnh neo người. 

Mỗi dịp Tết, anh biếu mẹ chồng 20 triệu đồng, còn bố mẹ tôi chỉ 5 triệu đồng. Tôi chưa từng so bì, bởi thu nhập của tôi thấp, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào chồng.

Điều khiến tôi càng chạnh lòng hơn là mẹ chồng đã sống cùng vợ chồng tôi quanh năm trên Hà Nội. Thế nhưng, cứ đến Tết, cả gia đình lại khăn gói về quê nội từ ngày 29 Tết đến tận mùng 6 Tết.

Anh thường nói: “Anh chỉ còn mỗi mẹ, không ở nhà thì ai chăm?”. Tôi đã cố gắng thông cảm vì mẹ anh tuổi đã cao, nên dù có những lần tranh cãi về chuyện Tết nội - Tết ngoại, tôi vẫn luôn là người nhường nhịn, lùi lại một bước để giữ yên ấm gia đình.

Xin về ngoại ăn Tết, chồng nói một câu khiến tôi muốn ly hôn - 1

Tết năm nào vợ chồng tôi cũng cãi nhau vì chuyện về nội hay về ngoại (Ảnh minh hoạ: iStock).

Nhưng năm nay thì khác. Bố tôi bệnh nặng. Tôi không biết mình còn được đón bao nhiêu cái Tết nữa bên ông, còn được nhìn bố chậm rãi gói bánh chưng, nhẩn nha ăn miếng dưa hành, hay nghe ông hỏi vài câu giản dị: “Năm nay làm ăn có vất vả không con?”.

Dưới tôi có 2 em nhưng bố mẹ vẫn trông ngóng tôi - đứa con gái đầu - và mong các cháu được về đông đủ mỗi dịp Tết. Chỉ cần tiếng trẻ con ríu rít, bố tôi cũng vui và cười nhiều hơn.

Nhà chồng và nhà tôi cùng quê, cách nhau chưa đầy 60km, nhưng năm nào cũng vậy, mùng 2 Tết tôi vội vàng chạy qua thắp nén hương, có lần không kịp ăn bữa cơm rồi lại cuống cuồng quay về nhà chồng. Bố mẹ tôi luôn miệng nói: “Thôi, không sao đâu con”, nhưng tôi hiểu, trong ánh mắt họ vẫn có một nỗi buồn lặng lẽ mà không lời nào nói ra.

Tôi đã nhiều lần lựa lời nói chuyện. Tôi đã khóc. Tôi đã nhẫn nhịn. Nhưng cứ mỗi lần nhắc đến chuyện ăn Tết bên ngoại, chồng tôi lại gắt gỏng: “Anh là con một, không ở nhà thì ai lo cho mẹ anh?”. Anh còn buông thêm một câu: “Nhà em còn 2 đứa nữa, thiếu gì người”.

Những lời ấy cứa vào tim tôi từng nhát. Phải chăng, vì là con một, anh có quyền giữ vợ mãi ở bên gia đình mình? Và vì là con gái đã đi lấy chồng, tôi phải chấp nhận vĩnh viễn đánh mất quyền được ở bên bố mẹ ruột, ngay cả khi họ đang yếu bệnh và cần con nhất?

Năm nay, tôi chủ động đề nghị được đưa con về ngoại ăn Tết, mùng 3 sẽ đưa con trở lại bên nội. Thế nhưng, chồng tôi đập tay xuống bàn, buông một câu khiến tôi chết lặng: “Em lúc nào cũng chỉ nghĩ cho nhà em. Thế còn nhà anh thì sao? Bố em đã chết đâu mà cứ đòi về!”.

Tôi sững người. Tôi hiểu nỗi đau mất bố của anh, nhưng không thể tin anh lại có thể đem bố tôi ra so sánh theo cách tàn nhẫn đến vậy. Kể cả khi bố tôi không bệnh, thì việc một người con gái muốn về ăn Tết với bố mẹ ruột có gì là sai? Tại sao tôi không thể được như anh - đón Tết ở nhà mình, rồi mùng 2 ghé qua nhà bên kia - trong khi suốt 6 năm qua, người chịu thiệt thòi luôn là bố mẹ tôi?

Sáu cái Tết trôi qua, tôi gồng mình lo toan đủ thứ bên nhà chồng: Gói bánh, dọn dẹp, chuẩn bị mâm cao cỗ đầy, tiếp họ hàng, thức khuya dậy sớm không một lời than thở. Cũng từng ấy năm, tôi lặng lẽ gạt nước mắt, nhìn bố mẹ đón giao thừa qua màn hình điện thoại.

Gia đình tôi sinh sống ở Hà Nội, chỉ dịp Tết mới về quê, nên tôi gần như không quen biết ai bên nhà chồng. Những ngày đầu năm, tôi lủi thủi trong bếp, lo cơm nước, trông con, tiếp khách.

Chồng và mẹ chồng thì thong thả đi họp bạn, trò chuyện làng xóm đến khuya. Tôi từng thử đi cùng, nhưng không thể hòa nhập: Người ta nói chuyện xưa cũ tôi không biết, hàng xóm hỏi han chuyện sinh thêm con, lương lậu ra sao - những câu hỏi khiến tôi mệt mỏi và chỉ muốn né tránh. Tôi chưa từng than phiền với chồng, chỉ âm thầm chịu đựng.

Trái lại, mỗi lần về nhà ngoại, anh luôn tỏ ra khó chịu. Bữa cơm chưa xong đã giục về. Ông bà chỉ kịp mừng tuổi cho cháu vài đồng rồi cả nhà lại vội vã quay đi vì anh nói “không quen, không hợp”.

Tôi mệt mỏi vì phải giằng co giữa chữ hiếu và phận làm dâu. Mệt mỏi vì mỗi lần cất lời lại trở thành người ích kỷ trong mắt chồng. Sau câu nói ấy, vợ chồng tôi rơi vào chiến tranh lạnh. Anh yêu cầu tôi phải suy nghĩ lại và xin lỗi, nếu không “anh sẽ không để yên”.

Nhưng kể từ khoảnh khắc anh thản nhiên nói ra câu “bố em đã chết đâu”, tôi biết trong lòng mình đã xuất hiện một vết nứt không dễ hàn gắn.

Tôi không còn chắc mình có thể tiếp tục sống bên người đàn ông ấy nữa. Chỉ là mỗi khi nhìn đứa con còn thơ dại, tim tôi lại quặn thắt. Nếu dừng lại, cuộc sống của mẹ con tôi rồi sẽ đi về đâu?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nam Việt