Ngày tôi lên chức, chồng thú nhận có con riêng với người khác
Tôi cứ tưởng đã chạm đến cuộc sống đủ đầy: Sự nghiệp thăng tiến, con ngoan, chồng tốt. Vậy mà chỉ sau lời thú nhận của chồng, cả thế giới trong tôi sụp đổ vì anh có con riêng với người khác.
Ngày tôi chính thức được bổ nhiệm vào vị trí mà mình đã phải đánh đổi cả chục năm thanh xuân để phấn đấu, căn phòng làm việc ngập tràn hoa và những lời chúc mừng.
Đồng nghiệp nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ, bạn bè gọi tôi là người phụ nữ may mắn khi có cả sự nghiệp lẫn gia đình êm ấm. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau nụ cười gắng gượng hôm ấy, lòng tôi đắng chát.
Trước đó chỉ vài ngày, tôi nhận được “bản án” từ sự phản bội của chồng: Anh thú nhận có con riêng với một cô gái khác.
Anh thừa nhận đó là sai lầm của anh, nhưng lại nói lý do dẫn đến sai lầm: "Bao nhiêu năm nay em chỉ mải mê công việc ở công ty, về nhà lại dành hết thời gian chăm con. Nhiều lúc anh thấy cô đơn, thấy bị bỏ rơi trong giữa chính ngôi nhà của mình. Điều đó khiến anh lạc lối...".
Đứa trẻ đã hơn 2 tuổi, anh vẫn âm thầm chu cấp tiền bạc và thống nhất với cô ta giữ kín chuyện để không làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình. Nhưng giờ đây, người mẹ đứa bé muốn đi xuất khẩu lao động và buộc anh phải đứng ra nhận con. Nếu anh không nhận con, cô ta sẽ gửi đứa trẻ vào trại mồ côi hay cho nhận con nuôi.
Vậy nên anh quyết định nói ra một lần và cầu mong tôi tha thứ mà chấp nhận đứa trẻ ấy.

Ít ai biết rằng, phía sau nụ cười gắng gượng hôm ấy, lòng tôi đắng chát (Ảnh minh họa: Unsplash).
Nghe anh nói, tôi như sét đánh ngang tai. Tôi đã làm gì sai? Bao năm qua vì biết anh là người hướng nội, không có tham vọng thăng tiến hay kiếm tiền nhiều nên tôi đã tự nhận lấy trách nhiệm gánh vác kinh tế, những mong gia đình đủ đầy. Tôi chưa làm gì có lỗi với anh và con. Vậy mà đổi lại là sự phản bội từ anh vậy sao?
Tôi đau đớn, phẫn uất nhưng bất lực. Chúng tôi vẫn sống chung nhà nhưng như hai người xa lạ, tránh mặt nhau từng bữa ăn, giấc ngủ. Tôi thương thân mình thực sự và ghê sợ khi nghĩ đến chuyện chồng đã giấu mình chuyện tày đình suốt mấy năm qua. Nếu không có chuyện mẹ đứa trẻ bỏ đi thì có khi nào anh hé lộ chuyện này không? Sao anh có thể tàn nhẫn với tôi như thế?
Nhưng mỗi lần nhìn hai đứa con đang tuổi lớn, nghĩ đến cảnh chúng phải chọn bố hay mẹ, chuyện chúng sẽ phải sống xa nhau, lòng tôi lại rối như tơ vò. Tha thứ cho anh là sự bao dung của một người vợ hay là cách tôi tự chôn vùi lòng tự trọng của chính mình?
Những ngày sau đó, tôi sống trong hai nửa của một vỏ bọc. Ban ngày vẫn phải tỏ ra vui vẻ ở công ty với vai trò của một người lãnh đạo mới, họp hành, ký tá, đưa ra quyết định cho cả tập thể, nhưng đêm về lại co mình trong phòng, đối diện với sự thật đau lòng của cuộc hôn nhân tưởng như bền chặt.
Có những lúc tôi tự hỏi, phải chăng chính sự mạnh mẽ, xả thân hy sinh cho công việc, toàn tâm toàn ý chăm lo cho con của mình đã vô tình đẩy chồng ra xa? Việc thiếu vắng sự chăm chút, quan tâm từ vợ đã khiến chồng lạc lõng và tìm đến thứ tình cảm ngoài luồng để khuây khỏa?.
Nhưng nghĩ như vậy không có nghĩa là tôi chấp nhận sự phản bội ấy một cách dễ dàng. Anh có thể cô đơn, có thể yếu lòng, nhưng việc có con riêng với người khác là điều vượt quá giới hạn chịu đựng của tôi.
Chồng tôi không phải người xấu. Ngoài sai lầm này, anh hiền lành, sống tình cảm, yêu thương con cái và chưa từng to tiếng hay làm tổn thương tôi trước đây. Chính điều đó khiến tôi càng đau hơn, bởi nếu anh là người tệ bạc, có lẽ tôi đã dễ dàng buông tay.

Tôi tự hỏi bản thân mình sẽ chịu đựng được đến đâu (Ảnh minh họa từ iStock).
Anh nói sẽ làm mọi cách để bù đắp cho tôi. Anh cũng đề xuất gửi đứa bé kia cho họ hàng chăm sóc để không làm xáo trộn cuộc sống gia đình và cũng là để tôi “khuất mắt trông coi”.
Nhưng tôi hiểu rõ một khi sự thật đã tồn tại, không gì có thể quay về như cũ. Sự bình yên mà anh hứa hẹn chỉ là tạm bợ, còn trong lòng tôi, vết nứt đã hình thành và có thể vỡ ra bất cứ lúc nào.
Tôi nghĩ nhiều đến các con. Hai đứa còn quá nhỏ để hiểu chuyện người lớn. Tôi cũng sợ những lời dị nghị của người ngoài kiểu "vừa lên chức đã bỏ chồng". Tôi cũng e ngại sẽ phải đối diện với ánh mắt người đời khi biết chồng tôi có con riêng.
Có những đêm tôi tự hỏi, nếu chấp nhận đứa trẻ ấy, liệu tôi có đủ bao dung để sống tiếp mà không dằn vặt, không uất ức? Tôi biết đã có những phụ nữ hiền lành trở nên cay nghiệt, hận đời chỉ sau một biến cố trong hôn nhân.
Còn nếu quyết định ly hôn, liệu tôi có đủ mạnh mẽ để vừa làm mẹ đơn thân, vừa gánh vác công việc, vừa chữa lành những tổn thương tinh thần? Tôi đứng giữa lựa chọn quá đỗi đau lòng mà chưa biết đâu mới là con đường ít tổn thương hơn.
Có lúc tôi nghĩ hay cứ nhận đứa trẻ giống như việc làm tình nghĩa. Bao nhiêu người còn nhận nuôi những đứa trẻ mồ côi không quen biết, đằng này dù gì cũng là giọt máu của chồng. Nhưng rồi tôi lại đau lòng khi nghĩ, liệu mỗi lần nhìn thấy đứa trẻ ấy có khiến tôi an ổn?
Tôi tự hỏi bản thân mình sẽ chịu đựng được đến đâu, và liệu sự bao dung mà tôi đang cố gắng có phải chỉ là cách tự lừa dối bản thân để níu kéo một gia đình đã không còn nguyên vẹn.
Tôi phải làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.