20 năm êm ấm dù vợ không giỏi nấu ăn, chồng không biết sửa chữa

21/01/2026 21:00

Vợ bị nhận xét 'phụ nữ mà không biết nấu ăn thì chồng con khổ', còn tôi cũng bị chê 'đàn ông mà bóng đèn hỏng cũng phải gọi thợ'.

Tôi kết hôn đã tròn 20 năm. Ngần ấy năm sống chung, nuôi con, đi qua đủ thăng trầm của cuộc sống, gia đình tôi vẫn êm ấm. Điều khiến nhiều người ngạc nhiên là: vợ tôi không giỏi nấu ăn, nội trợ, còn tôi cũng chẳng thạo sửa chữa hay những việc được xem là "đàn ông phải biết".

Ngày mới cưới, chúng tôi từng áp lực vì những khuôn mẫu rất quen thuộc. Vợ tôi nhiều lần buồn khi nghe họ hàng nhận xét: "Phụ nữ mà không biết nấu ăn thì sau này chồng con khổ". Còn tôi cũng không ít lần bị so sánh với người khác: "Đàn ông gì mà bóng đèn hỏng cũng phải gọi thợ". Những câu nói ấy lặp đi lặp lại đủ khiến người nghe phải nghi ngờ chính cuộc hôn nhân của mình.

Thực tế, vợ tôi nấu ăn ở mức đủ dùng, không khéo tay, không mâm cao cỗ đầy, chỉ biết mấy món cơ bản. Những bữa cơm của gia đình tôi giản dị, thậm chí có lúc là đồ mua sẵn khi cả hai vợ chồng đều bận rộn. Còn tôi, ngoài những việc lặt vặt đơn giản, hầu hết chuyện sửa chữa lớn nhỏ trong nhà đều phải nhờ đến thợ chuyên nghiệp. Chúng tôi không cố "gồng" để trở thành phiên bản đúng chuẩn của một gia đình hoàn hảo trong mắt người khác.

Thay vào đó, chúng tôi chọn cách phân chia dựa trên khả năng và sự thoải mái. Vợ tôi không giỏi bếp núc nhưng rất cẩn thận trong quản lý chi tiêu, luôn nhớ từng khoản học phí, tiền sinh hoạt của con. Tôi không khéo tay sửa đồ, nhưng chủ động chăm con, đưa đón, kèm con học và chia sẻ việc nhà mỗi ngày. Khi ai mệt, người kia tự động làm phần còn lại, không cần đếm công hay so đo.

>>Tôi thích Tết ăn bít tết, cá hồi nhưng nhà chồng bắt nấu chân giò, thịt kho

Có giai đoạn cả hai chúng tôi cùng áp lực công việc, về nhà chỉ muốn yên tĩnh nghỉ ngơi. Chúng tôi học cách chấp nhận sự chưa hoàn hảo của nhau, không biến những thiếu sót nhỏ thành lý do cãi vã. Căn nhà có thể không gọn gàng tuyệt đối, bữa ăn có thể đơn giản, nhưng không khí trong gia đình luôn nhẹ nhàng. Con cái tôi lớn lên trong sự bình yên đó, không nghe cha mẹ trách móc nhau vì những điều vụn vặt.

Thực ra, nhiều cuộc hôn nhân mệt mỏi không phải vì hai người thiếu kỹ năng nấu ăn hay sửa chữa, mà vì thiếu sự tôn trọng và thấu hiểu. Khi người ta cứ cố ép bạn đời vào những vai trò "phải thế", "nên thế", hạnh phúc rất dễ trở thành gánh nặng. Gia đình không phải một bài kiểm tra kỹ năng sống, mà là nơi mỗi người được là chính mình, trong giới hạn có trách nhiệm.

Đến giờ, vợ tôi vẫn không nấu ăn ngon hơn bao nhiêu so với lúc mới cưới, tôi cũng chưa biết sửa máy bơm hay vòi nước. Nhưng chúng tôi biết lắng nghe nhau hơn, biết nhường nhịn khi cần và biết cùng nhau giải quyết vấn đề thay vì đổ lỗi. Với tôi, đó mới là nền tảng của một gia đình hạnh phúc. Vấn đề không nằm ở việc ai giỏi việc gì, mà ở việc hai người có sẵn sàng đi cùng nhau đến cuối hay không?

XT