Nữ tiếp viên kể chuyện phục vụ khách siêu giàu trên chuyên cơ tư nhân

22/01/2026 00:00

Kelley Lokensgard nhận mức thù lao cao gấp nhiều lần đồng nghiệp khi trực tiếp quản lý mọi khâu dịch vụ cho giới siêu giàu trên các chuyên cơ tư nhân.

Khi tiếp viên hàng không Kelley Lokensgard, 33 tuổi, chào đón các hành khách VIP trên đường băng, nhiều người đều nghĩ công việc của cô bắt đầu trước đó nhiều nhất 1-2 tiếng. Trên thực tế, cô phải chuẩn bị hàng chục giờ trước đó để buổi đón khách sáng hôm sau được trôi chảy.

Kelley, tiếp viên trưởng của hãng máy bay tư nhân Silver Air Private Jets cho biết đi mua thực phẩm từ tối hôm trước, có mặt trước chuyến bay hai tiếng. Cô mang lên máy bay các bình hoa đã chuẩn bị trước, làm sẵn đồ ăn nhẹ cho khách, chỉnh trang khoang cabin gọn gàng, sạch đẹp nhất.

Kelley chụp ảnh bên chiếc máy bay cô thường làm việc. Ảnh: BI
Kelley chụp ảnh bên chiếc máy bay cô thường làm việc. Ảnh: BI

Khối lượng công việc hậu trường này nằm trong quy trình không thể thiếu khi phục vụ những du khách giàu có và luôn yêu cầu cao như chủ các doanh nghiệp, người nổi tiếng. Yêu cầu tuyển tiếp viên tại phân khúc này được đánh giá khắt khe hơn các hãng bay thương mại. Để đáp ứng công việc, Kelley phải tham gia các khóa học để có kiến thức trong lĩnh vực âm nhạc, giáo dục thanh thiếu niên và ẩm thực cao cấp

Kelley bắt đầu công việc làm tiếp viên trên các máy bay tư nhân từ năm 2021, cho biết nhịp độ làm việc có thể không ngừng nghỉ. Cô trực 21 ngày mỗi tháng, đôi khi nhận lịch bay trong thời gian gấp và phải chịu trách nhiệm lo toàn bộ suất ăn theo đúng sở thích của từng khách.

"Công việc của tiếp viên hàng không chuyên phục vụ khách VIP trên máy bay tư nhân không hào nhoáng như những hình ảnh mọi người thường thấy trên mạng xã hội", Kelley nói. Để hoàn thành tốt công việc, mọi người đều phải phát huy mọi sở trường cũng như các kỹ năng mềm ở mức tối đa. Dù vậy, Kelley "rất yêu thích" cường độ làm việc cao như thế này.

Kelley khoe nhẫn đính hôn cùng bạn trai (giờ là chồng) tại đảo Riviera thuộc Pháp. Ảnh: BI
Kelley khoe nhẫn đính hôn cùng bạn trai (giờ là chồng) tại đảo Riviera thuộc Pháp. Ảnh: BI

Tiếp viên hàng không phục vụ trên các máy bay riêng là một phân khúc nhỏ nhưng đang phát triển trong ngành hàng không.

Công việc thường đòi hỏi thời gian làm việc nhiều giờ, lịch trình thất thường, những chuyến đi kéo dài và yêu cầu khắt khe từ các khách hàng giàu có. Bên cạnh đó, tiếp viên máy bay riêng thường không được hưởng quyền bay nhờ miễn phí như tiếp viên hàng không thương mại. Họ chỉ được bay nếu còn chỗ trống.

Dù vậy, phần "được" cũng rất đáng kể, theo nhận xét của Kelley. Cô có cơ hội chu du khắp thế giới theo hành trình của khách hàng mà không mất phí cũng như thu nhập cao hơn nhiều lần so với các đồng nghiệp làm ở những hãng bay thương mại.

Sống tại Los Angeles, Mỹ, mức lương của Kelley đang ở mức hơn trăm nghìn USD mỗi năm. Một tiếp viên VIP kỳ cựu có thể kiếm tới 350.000 USD mỗi năm. Hiện tại, mức lương trung bình của các tiếp viên như Kelley khoảng 94.000 USD một năm.

Nội thất bên trong một máy bay tư nhân phục vụ khách VIP. Ảnh: Linkedin
Nội thất bên trong một máy bay tư nhân phục vụ khách VIP. Ảnh: Linkedin

Tiếp viên hàng không thương mại tại các hãng lớn như American, Delta hay United thường có lương cơ bản từ 30.000 đến 80.000 USD một năm, tùy thâm niên, kèm phụ cấp theo ngày và các khoản thu nhập bổ sung như làm thêm giờ, bay ngày lễ hoặc các chuyến quốc tế. Nhiều tiếp viên lâu năm có thể đạt mức thu nhập sáu con số sau nhiều năm gắn bó.

Để chuẩn bị cho công việc, Kelley phải hoàn thành 5 ngày đào tạo cùng một khóa học trực tuyến. "Có quá nhiều thứ phải học, từ tác phong chuyên nghiệp, dịch vụ xa xỉ đến an toàn", cô nói. Silver Air cũng tài trợ cho cô tham gia các lớp học ẩm thực.

Thời gian đào tạo của cô ngắn hơn nhiều so với các khóa kéo dài nhiều tuần dành cho tiếp viên hàng không thương mại, một phần vì Cục Hàng không Liên bang Mỹ (FAA) không quản lý vị trí tiếp viên trong lĩnh vực máy bay tư nhân. Các quy định về tiếp viên của FAA chỉ áp dụng cho hãng hàng không và các chuyến bay thương mại, không áp dụng cho máy bay riêng.

Phần lớn thời gian, Kelley làm việc trên chiếc Gulfstream G550, một máy bay phản lực tư nhân cỡ lớn trị giá hàng triệu USD, có phòng ngủ riêng và tầm bay có thể vượt đại dương, liên lục địa. Máy bay có chủ sở hữu nhưng được Silver Air quản lý cho thuê. Kelley được giao công việc phục vụ bất kỳ ai có mặt trên chuyến bay.

Những chuyến bay dài đồng nghĩa tổ bay phải xa nhà nhiều ngày và làm việc từ sáng sớm đến đêm muộn. Một chuyến bay từ sân bay ở Los Angeles tới Tokyo kéo dài khoảng 11 giờ, bao gồm ít nhất hai lần phục vụ bữa ăn. Để phục vụ khách trên chuyến bay này, Kelley bắt đầu ngày làm việc từ rất sớm, kết thúc khi tối muộn.

Cô phải lo suất ăn cho hành khách, thường xuyên được yêu cầu trực tiếp nấu nướng. Cô sơ chế thịt và rau từ tối hôm trước và chế biến trên máy bay. Đôi khi, cô sẽ nhờ một nhà hàng địa phương làm sẵn đồ ăn để công việc trên máy bay nhẹ nhàng hơn. Kelley thừa nhận đầu óc lúc nào cũng "bùng nổ" với đủ loại ý tưởng đến từ các yêu cầu của khách.

Kelley cũng phải thực hiện các bước kiểm tra an toàn, chuẩn bị bữa ăn cho phi công và dọn giường cùng nhiều nhiệm vụ khác. Theo cô, quỹ thời gian để nghỉ ngơi "ít đến bất ngờ" dù trên những chuyến bay siêu đường dài.

Khi ở mặt đất, cô rửa bát, giặt khô, sắp xếp suất ăn cho chuyến bay kế tiếp. Sau các chuyến bay quốc tế, toàn bộ tổ bay đều phải làm thủ tục hải quan, cô phải tuân thủ các quy định về nông nghiệp khi xử lý thực phẩm và rác thải.

Chính sách nghỉ ngơi khác nhau tùy theo đơn vị khai thác. Tổ bay của Kelley được nghỉ ít nhất một ngày sau các chuyến bay quốc tế đường dài. Với các chuyến bay ngắn hơn, cô được đảm bảo tối thiểu 10 giờ nghỉ. Kelley mong muốn có thể nghỉ ngơi dài hơn để có thêm thời gian khám phá các nơi cô đến theo chân khách hàng như các đại đô thị lớn, khu nghỉ dưỡng sang trọng ở châu Âu.

Trong thời gian đi cùng khách và không có giờ bay, tổ bay thường đi tham quan, ghé bảo tàng, nếm thử ẩm thực địa phương. Kelley cũng tranh thủ xây dựng mối quan hệ với các đầu bếp địa phương tại nơi mình đến để kết nối đặt các suất ăn theo yêu cầu từ khách.

Khi trở về nhà, Kelley gần như ngay lập tức mang quần áo đi giặt là, sắp xếp lại vali để sẵn sàng cho chuyến đi tới. Cô để một bộ đồng phục dự phòng trong xe. Sự sẵn sàng thường trực đó trở thành điều thiết yếu trong ngành hàng không tư nhân.

Vào các ngày trực dự bị, cô phải sẵn sàng cho các chuyến bay phát sinh vào phút chót. Kelley từng nhận được cuộc gọi lúc 6h cho chuyến bay phải cất cánh sau đó 2,5 tiếng. Tuy nhiên, máy bay lại khởi hành từ sân bay cách khách sạn của tổ bay ít nhất 30 phút di chuyển.

"Chúng tôi bật dậy, tung chăn và vội vàng thu dọn hành lý", cô nói. Tiếp đó, cô đặt đồ ăn giao thẳng ra sân bay, tranh thủ đọc hồ sơ khách hàng dày 8 trang. Dù bị báo gấp, mọi thứ vẫn sẵn sàng và máy bay có thể cất cánh lúc 8h26 phút.

"Điều đó thực sự tạo được niềm tin nơi khách hàng", Kelley nói.

Anh Minh (Theo Business Insider)