Bí mật chồng giấu dưới gối đẩy tôi vào lựa chọn đau đớn

PV 22/01/2026 06:19

Sau gần 15 năm hôn nhân và hơn 8 năm sống trong tổn thương vì bị chồng bỏ bê, tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc ly hôn. Nhưng chính lúc ấy, một món đồ chồng giấu dưới gối đã khiến tôi chết lặng.

Chiều hôm đó, khác hẳn mọi ngày, anh về nhà rất sớm. Anh lẳng lặng đi vào phòng ngủ và ở rịt trong đó mấy tiếng. Đến giờ cơm chiều, con gái vào mời ăn cơm thì thấy bố đang nằm trên giường khóc giữa một đống giấy tờ. Nhưng vì bị mắng đuổi ra ngoài, nên con vội vàng ra ngay.

Còn tôi lúc đó đơn giản chỉ nghĩ chắc anh căng thẳng với công việc hay giận dữ với một cô nhân tình nào đó như bao lâu nay nên tôi cũng không hỏi han.

Chỉ đến đêm, khi chồng đột ngột rời khỏi nhà rất muộn, tôi mới tò mò sang kiểm tra phòng ngủ của anh và chạm vào một tập giấy được giấu kỹ dưới gối. Đó là kết quả khám bệnh.

Dòng chữ “ung thư phổi giai đoạn 3” in đậm khiến tôi chết lặng, đứng không vững. Tôi ngồi sụp xuống mép giường, mọi cảm xúc trong tôi rối loạn đến tê dại. Người đàn ông mà tôi từng yêu thương, từng oán hận, từng muốn rời bỏ, hóa ra đang âm thầm mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo.

Bí mật chồng giấu dưới gối đẩy tôi vào lựa chọn đau đớn - 1

Dòng chữ “ung thư phổi giai đoạn 3” in đậm khiến tôi chết lặng, đứng không vững (Ảnh minh họa: Adobe Stock).

Tính đến nay, chúng tôi đã kết hôn được gần 15 năm. Bảy năm đầu là quãng thời gian chúng tôi rất hạnh phúc. Vợ chồng hòa thuận, cùng nhau sinh và nuôi dạy 3 đứa con. Cuộc sống không quá dư dả nhưng gia đình lúc nào cũng ấm êm, ngập tràn yêu thương. Khi đó, tôi luôn tin chỉ cần cùng nhau cố gắng gây dựng, kiếm tiền, chúng tôi sẽ có cuộc sống viên mãn, đủ đầy.

Nhưng rồi chồng tôi chuyển công tác sang công ty mới và được thăng chức liên tiếp trong chưa đến 2 năm. Cũng từ đây mọi thứ bắt đầu thay đổi. Anh thường xuyên có những chuyến công tác dài ngày và ngay cả khi làm việc ở công ty thì cũng thường xuyên đi tiếp khách.

Các bữa cơm tối gia đình gần như chỉ có mấy mẹ con. Anh đi làm khi các con còn ngủ và về nhà khi các con đã ngủ. Về muộn, anh cũng chỉ lao vào ngủ vùi.

Những câu chuyện giữa hai vợ chồng dần ít đi. Và tôi cảm nhận rõ rệt anh ngày một dần xa cách, thờ ơ với tôi. Vợ chồng cũng chẳng có mấy khi được gần gũi mà hâm nóng tình cảm.

Lên chức cũng đồng nghĩa anh có thêm nhiều mối quan hệ, cả nam và nữ. Tôi biết anh trở thành mục tiêu săn đuổi của một số đồng nghiệp, đối tác nữ.

Trong hơn 8 năm qua, tôi đã không biết bao lần nghi ngờ, bắt ghen, đau khổ rồi lại tự dằn vặt bản thân. Sau này, mệt mỏi đến mức tôi không còn muốn ghen nữa. Tâm hồn tôi đã trơ ra như gỗ, chỉ còn tồn tại vì trách nhiệm. Nhưng thời điểm ấy các con tôi cứ liên tục bước vào các kỳ thi quan trọng, tâm lý cần ổn định. Tôi không dám làm gì khiến gia đình xáo trộn, chỉ biết âm thầm chịu đựng.

Bao nhiêu năm anh bắt đầu thăng chức là bấy nhiêu năm tôi sống trong một cuộc hôn nhân không còn tình yêu. Khi con trai lớn bước vào đại học, con đã đủ trưởng thành để hiểu những bất ổn giữa bố mẹ.

Chính con là người khuyên tôi ly hôn, nói rằng tôi không đáng phải sống khổ như vậy nữa. Con cũng đứng ra tâm sự với 2 em để các em chuẩn bị tinh thần.

Tôi nhận ra, trời không lấy đi của ai tất cả. Chồng tệ bạc nhưng bù lại tôi may mắn có những đứa con ngoan ngoãn, hiểu chuyện và thương mẹ.

Khi cảm thấy mọi thứ đã vững vàng, tôi bắt đầu tìm hiểu thủ tục ly hôn. Vậy nhưng đúng lúc này đây, tôi lại thấy tờ giấy thông báo “án tử” đối với anh.

Tôi đã nhận ra, thời gian gần đây anh gầy đi nhiều, ho liên tục, nhưng tôi cứ nghĩ đó là hậu quả của những buổi nhậu nhẹt và cuộc sống buông thả. Ai có ngờ đó là dấu hiệu của căn bệnh quái ác.

Thêm nữa, từ lâu, lời nói của tôi cũng không còn trọng lượng với anh. Khi chúng tôi không còn coi nhau là vợ chồng, tôi cũng chẳng đủ tư cách để khuyên nhủ.

Dù đã oán trách anh suốt nhiều năm, nhưng đứng trước căn bệnh nghiệt ngã như ung thư phổi, thời gian sống còn lại của anh có thể chỉ tính bằng năm, tôi không thể dửng dưng.

Khi tôi đem chuyện này ra hỏi anh, anh cười chua chát, nói rằng có lẽ anh đang trả nghiệp vì đã đối xử tệ với gia đình, rằng anh đã sẵn sàng cho ngày ra đi và đừng vì anh mà phải lo lắng gì cả. Anh nói anh không muốn nhận sự giúp đỡ hay thương hại nào hết. Anh sẽ tự lo tất cả.

Nhưng nói vậy, tôi vẫn là vợ hợp pháp của anh. Giờ đây, anh nhập viện điều trị. Tôi vẫn theo anh chăm lo thuốc men, cơm nước, giấy tờ. Tôi làm tất cả như một thói quen, như trách nhiệm đã ăn sâu suốt nhiều năm, nhưng trong lòng thì rối bời.

Những ngày ở bệnh viện chăm anh, nhìn anh vật vã giữa các đợt hóa xạ trị, tôi mới nhận ra mối quan hệ giữa chúng tôi thật lạ lùng. Không còn là vợ chồng đúng nghĩa, nhưng cũng không thể coi là người dưng.

Anh yếu đi từng ngày, ánh mắt đầy sợ hãi. Tôi chăm anh nhưng không còn cảm giác yêu thương như trước. Tôi chỉ sợ, nếu rời đi lúc này, tôi sẽ mang theo cảm giác áy náy suốt đời. Tôi cũng không muốn các con mình phải chứng kiến cảnh đau lòng khi mẹ bỏ mặc bố bệnh tật. Nhưng khi ở lại, tôi thấy tủi thân và thương cho chính mình.

Nhìn các con gắng mạnh mẽ chăm sóc bố, tôi càng xót xa. Tôi kẹt giữa ánh mắt của con, sự yếu đuối của chồng và nỗi đau của chính mình. Chưa bao giờ tôi thấy bản thân cô đơn đến vậy.

Tuần trước, tôi vừa rút gần hết số tiền tiết kiệm mà chúng tôi tích cóp được trong suốt những năm gia đình còn yên ấm để nộp tiền viện phí cho anh. Nghĩ đến những lúc anh làm ra nhiều tiền nhưng chỉ lo mỗi tiền học phí và tiền ăn cho các con còn lại anh nướng cả vào những cuộc tình chớp nhoáng hay ăn tiêu phung phí mà tôi thấy cổ nghẹn đắng.

Nhưng mọi chuyện đã qua rồi, lúc này chẳng nên so tính thiệt hơn nữa. Tôi cũng không còn đi tìm câu trả lời cho câu hỏi đúng hay sai nữa. Tôi chỉ tự hỏi mình còn đủ bao dung đến đâu và còn có thể hy sinh bao nhiêu cho một cuộc hôn nhân đã rạn vỡ.

Ở lại lúc này là vì nghĩa tình nhưng lại cũng chính là tự trói buộc bản thân thêm một lần nữa. Ra đi, có thể là giải thoát, nhưng cũng có thể là nỗi day dứt theo tôi đến hết cuộc đời. Trước ranh giới mong manh giữa sự thương hại và tự thương mình, tôi hiểu rằng lựa chọn nào cũng như những vết dao cứa sâu thêm vào vết thương trong lòng tôi bao năm nay.

Nhiều khi một mình trong hành lang bệnh viện, tôi chợt nghĩ nếu anh không mắc bệnh, có lẽ tôi đã hoàn tất thủ tục ly hôn và bước ra khỏi cuộc hôn nhân này nhẹ nhõm hơn. Nhưng cuộc đời quả luôn thử thách con người, khi tôi vừa đủ mạnh mẽ để buông tay thì số phận lại buộc tôi phải ở lại, dù là trong vai trò nào đi nữa.

Có những đêm đau đớn, anh nắm lấy tay tôi, siết nhẹ như phản xạ vô thức của người đang đứng trước cơn bạo bệnh sinh tử của cuộc đời. Những lúc như vậy tôi giật mình không biết nên rút tay ra hay cứ để yên.

Tình yêu
giờ không còn, trong tôi chỉ còn lại trách nhiệm xen lẫn mỏi mệt. Thương anh vì bệnh tật nhưng tôi cũng thương chính mình, lãng phí cả một phần thanh xuân cho người không còn trân trọng mình...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

PV