Đêm họp lớp sau 20 năm, tôi và tình đầu đã tìm lại tình yêu đánh mất
Đến tối, khi mọi người đã ngà ngà men rượu, anh tiến lại gần tôi, hỏi rất khẽ: “Lâu rồi… em sống có ổn không?”.
Hai mươi năm sau ngày rời lớp chuyên toán, tôi mới đủ can đảm quay về. Không phải vì công việc bận rộn, cũng không phải vì ngại ngần khoảng cách địa lý, mà vì trong lớp ấy có anh, mối tình đầu của tôi. Anh là người tôi từng yêu từ năm lớp 10 cho đến hết 4 năm đại học.
Chúng tôi yêu nhau trong những năm tháng đẹp nhất đời người. Một tình yêu đơn thuần, không ồn ào, không phô trương, chỉ là những lần cùng nhau giải bài đến quên giờ, những buổi tan học đạp xe dạo phố, những lần giận dỗi chỉ vì một lời nói vô tâm rồi lại làm lành bằng một cuốn vở ghi đầy lời giải chi chít. Cùng chung một ước mơ, chúng tôi nắm tay nhau ra Hà Nội học đại học và ở bên nhau trọn vẹn suốt 4 năm thanh xuân rực rỡ.

Nhưng khi ra trường, tôi muốn ở lại Hà Nội làm việc bởi ở đây, xin việc dễ hơn, có nhiều cơ hội hơn và tôi được va chạm nhiều hơn. Còn anh là con trai trưởng, muốn về quê gần bố mẹ, gia đình.
Chúng tôi tranh luận rất nhiều. Không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều có dự định, ước mơ tương lai của bản thân. Cuối cùng, chúng tôi buông tay. Không một cuộc cãi vã, không một lời trách móc. Chỉ là hai người im lặng rẽ sang hai hướng khác nhau. Chúng tôi hứa rằng, khi chia tay sẽ buông bỏ tất cả, không được phép liên lạc với nhau nữa.
Tôi lấy chồng vài năm sau đó. Anh cũng sớm lập gia đình. Mỗi người một cuộc sống riêng, một mái nhà riêng, những đứa con lần lượt ra đời. Tôi từng nghĩ, vậy là ổn rồi, cuộc sống của tôi và anh đều đã được số phận an bài.
Thế nhưng, khi con tôi lên 3 tuổi, tôi phát hiện chồng ngoại tình. Ban đầu chỉ là linh cảm. Những cuộc điện thoại lén lút, những lần đi sớm về khuya vô cớ. Rồi một ngày, tôi bàng hoàng khi biết sự thật, anh bao nuôi một cô sinh viên xinh đẹp. Không chỉ qua lại thường xuyên, anh còn chu cấp cho cô ta ăn học, thuê nhà, chăm lo từng chút một. Trong khi đó, mẹ con tôi phải chắt chiu từng đồng, nhiều lúc tiền học của con còn phải vay mượn.
Cảm giác lúc ấy không chỉ là đau, mà là bị phản bội cả niềm tin lẫn lòng tự trọng. Tôi đã từng tin mình lấy đúng người nhưng sự thật khiến tôi như chết đi sống lại.
Tôi chịu đựng suốt gần một năm, với hi vọng anh quay đầu nhưng càng ngày anh càng lạnh nhạt, thậm chí cáu gắt khi tôi nhắc đến chuyện tiền nong cho con.
Khi không thể chịu được nữa, tôi quyết định ly hôn.
Không ồn ào, không kiện tụng, chỉ âm thầm ký giấy và ôm con ra ở riêng. Gia đình hai bên biết chuyện, còn ngoài xã hội, ai cũng nghĩ chúng tôi chỉ sống xa nhau vì công việc. Tôi lao vào làm, vừa dạy học vừa nhận thêm việc ngoài giờ để nuôi con.
Có những đêm con sốt, tôi vừa bế con vừa khóc vì tủi thân. Những lúc ấy, tôi mới hiểu được cuộc sống của những người mẹ đơn thân buồn tủi, khó khăn như thế nào.
Sau 2 năm ly hôn, tôi cũng nghe tin anh chia tay vợ qua một người bạn cũ. Họ nói anh không hạnh phúc, vợ chồng không tìm được tiếng nói chung, cãi vã triền miên. Tôi nghe chuyện của anh, lòng chùng xuống nhưng cũng không dám hỏi han. Chúng tôi đã từng yêu sâu đậm nên càng không thể tùy tiện bước vào cuộc sống của nhau khi mọi thứ chưa rõ ràng.
Rồi năm đó, khóa tôi kỷ niệm 20 năm ra trường. Bạn bè gọi điện giục tôi về họp lớp. Các năm trước, tôi đều từ chối vì sợ gặp anh nhưng lần này, không hiểu sao tôi lại muốn trở về. Có lẽ vì tôi đã đi qua đủ đau đớn để không còn phải trốn chạy quá khứ nữa.
Buổi sáng hôm ấy, đứng trước dãy lớp cũ, tim tôi run lên như ngày nào còn mặc áo trắng. Và rồi tôi nhìn thấy anh. Vẫn ánh mắt ấy, vẫn nụ cười hiền nhưng trong đó có thêm những vệt mỏi mệt của thời gian. Chúng tôi chào nhau như những người bạn lâu ngày gặp lại, khách sáo và giữ khoảng cách.
Cả ngày hôm đó, lớp tổ chức đủ hoạt động từ sáng tới tối, nào là chụp ảnh, giao lưu, team building, ăn uống, hát hò... Tôi cố gắng hòa vào không khí vui vẻ nhưng trong lòng vẫn có một khoảng trống lặng im mỗi khi vô tình chạm ánh nhìn của anh.
Đến tối, khi mọi người đã ngà ngà men rượu, anh tiến lại gần tôi, hỏi rất khẽ: “Lâu rồi… em sống có ổn không?”.
Chỉ một câu hỏi nhẹ nhàng thôi mà như chạm đúng nỗi đau tôi giấu kín bấy lâu. Tôi bật khóc. Bao nhiêu mạnh mẽ bỗng tan biến. Tôi kể cho anh nghe tất cả, về cuộc hôn nhân đổ vỡ, những ngày làm mẹ đơn thân, những đêm ôm con sốt mà không có ai bên cạnh.
Anh ngồi lặng, mắt đỏ hoe. Rồi anh cũng kể về cuộc hôn nhân của mình, về cảm giác lạc lõng trong chính gia đình cũ, về sự bất lực khi không thể giữ được mái ấm cho con.
Đêm ấy, hai con người từng yêu nhau sâu đậm, từng lạc mất nhau giữa ngã rẽ cuộc đời, lại tìm thấy nhau trong nỗi đau giằng xé. Chúng tôi ở bên nhau suốt đêm, không phải chỉ vì cảm xúc nhất thời, mà vì sau bao năm, tình cảm ấy chưa từng biến mất. Nó chỉ bị vùi lấp dưới trách nhiệm, lựa chọn và những sai lầm.
Sau buổi họp lớp, chúng tôi bắt đầu liên lạc lại. Anh quan tâm tôi từng chút, hỏi han con tôi như con của mình. Rồi anh nói: “Em về quê cùng anh đi. Ở đây cuộc sống dễ thở hơn, lại gần bố mẹ, anh em, có gì còn nương tựa vào nhau”.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều bởi rời bỏ Hà Nội, nơi có nhiều bạn bè tốt, công việc tốt, mức lương khá là quyết định không hề dễ dàng. Nhưng tôi đã bị tình yêu của anh thuyết phục, cùng lời hứa hẹn "Hai mẹ con về anh nuôi!".
Tôi xin nghỉ việc, chuyển trường cho con, trở về quê bắt đầu cuộc sống mới, cùng tình yêu cũ. Ở cạnh anh, tôi nhận ra sau bao năm xa cách, anh vẫn vậy: chân thành, ấm áp và dịu dàng quan tâm tôi như thuở ban đầu. Anh chăm lo cho hai mẹ con bằng tất cả sự trách nhiệm và yêu thương, chưa một lần để chúng tôi phải thiếu thốn hay tủi thân. Ngay cả công việc hiện tại của tôi nơi quê nhà cũng là anh xin cho tôi.
Nửa năm sau, gia đình anh mang lễ sang nhà tôi hỏi cưới. Đám cưới của chúng tôi tổ chức giản dị, ấm áp, với khách mời chỉ có bạn cùng lớp và họ hàng hai bên.
Hai đứa con riêng của chúng tôi nhanh chóng thân thiết như chị em ruột. Mỗi sáng nhìn hai con dắt tay nhau đi học, tối về cùng ngồi học bài, trò chuyện rôm rả, tôi thấy tim mình ấm lại, an yên.
Chúng tôi bước vào cuộc hôn nhân thứ hai với sự thấu hiểu, trân trọng và biết ơn vì đã tìm lại được nhau. Có những thứ tưởng đã mất đi mãi mãi nhưng hóa ra chỉ cần một lần quay đầu, một lần đủ dũng cảm đối diện, hạnh phúc vẫn có thể bắt đầu lại.
Hai mươi năm xa nhau, đi một vòng thật lớn, cuối cùng chúng tôi lại trở về bên nhau, như một lời giải đẹp cho bài toán dang dở của tuổi trẻ.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Hải Yến