Hành động của chồng khi đi ăn với đồng nghiệp nữ khiến tôi nhận ra sự thật

PV 23/01/2026 09:29

Sau 8 năm yêu và cưới, tôi vẫn tin chồng mình là người tử tế. Cho đến khi dùng bữa với đồng nghiệp của anh, tôi bàng hoàng nhận ra một sự thật.

Tôi và anh quen nhau từ năm 17 tuổi. Khi ấy, ai cũng bảo tình yêu học trò mong manh, nhưng chúng tôi vẫn nắm tay nhau, vượt qua những lần cãi vã, giận hờn, trưởng thành rồi cưới nhau.

Tôi từng nghĩ, yêu nhau lâu, hiểu nhau nhiều, thì hôn nhân sẽ nhẹ nhàng hơn. Anh làm công nghệ thông tin, tôi là kế toán trong một doanh nghiệp. Cuộc sống sau cưới của chúng tôi rất “đúng chuẩn”: Sáng hai vợ chồng đi làm, chiều tôi về sớm hơn thì ghé chợ mua đồ về nấu cơm. 

Chúng tôi chưa có con, nên cuộc sống cũng đơn giản, không quá nhiều lo toang. Anh không chơi bời, nhậu nhẹt. Tôi cũng không đòi hỏi những điều lãng mạn như phim ảnh. Yêu nhau lâu rồi, sự thân thuộc có lẽ là điều hiển nhiên. Tôi thấy hài lòng vì sự yên bình trong đời sống hôn nhân.

Cho đến một buổi tối, tôi ghé qua công ty anh lấy đồ đúng vào giờ trưa, anh rủ tôi đi ăn cùng nhóm đồng nghiệp của anh. Hôm đó, lần đầu tiên tôi thấy chồng kéo ghế cho một cô gái trong nhóm, vội vã lấy khăn giấy khi cô ấy làm rơi thức ăn. Mặt anh tươi tắn, nói cười không ngớt trong khi tôi ngồi cạnh bên.

Mọi thứ diễn ra rất tự nhiên, cả bàn vui vẻ, chỉ có mặt tôi là sa sầm lại. Tôi nhận ra, từ lâu rồi, anh chưa làm những điều nhỏ nhặt ấy cho tôi. Tôi tự kéo ghế ngồi, tự lấy khăn giấy, tự gắp thức ăn cho mình. Tôi ngồi ngay đó, là vợ anh, nhưng lại giống như một người ngoài cuộc.

Tối hôm đó về nhà, đến lúc chuẩn bị đi ngủ, tôi không kiềm nén được, hỏi anh: “Anh có nhận ra là lâu rồi anh không còn lãng mạn với em không?”.

Tôi kể lại buổi ăn, kể rất nhẹ nhàng, sợ nếu không kiềm chế lại thì mình sẽ trở thành người ích kỷ, nhỏ mọn. Nhưng anh chỉ im lặng vài giây rồi cười: “Mấy chuyện đó là xã giao thôi mà. Vợ chồng với nhau rồi, ai lại tính mấy chuyện lặt vặt như vậy”.

Tôi quay mặt vào tường. Tôi chợt hiểu ra, anh không nghĩ cảm xúc của tôi là thứ cần để ý và chính bản thân tôi, cũng đã lâu không để ý đến cảm xúc của mình.

Hành động của chồng khi đi ăn với đồng nghiệp nữ khiến tôi nhận ra sự thật - 1

Chồng ân cần với đồng nghiệp nữ khiến tôi nhận ra vị trí của mình trong hôn nhân (Ảnh minh họa: Knet).

Tôi bắt đầu nhạy cảm hơn. Có hôm, tôi vừa đi làm về, mồ hôi chưa kịp khô, vẫn khệ nệ kê thùng nước lọc vào góc bếp. Anh bước vào. Tôi hỏi anh sao về trễ, anh nói cả nhóm của anh sang phụ dọn nhà cho đồng nghiệp.

Tôi đứng hình vài giây, không muốn thể hiện mình là người nhỏ nhen hay ích kỷ, cố nói bằng bình thản nói: “Lát anh rửa chén nhé”. 

Anh gật đầu rất nhanh, nhưng rồi sau bữa cơm, anh lại ngồi vào máy tính, chỉ để... hướng dẫn đồng nghiệp cài phần mềm chỉnh ảnh. Tôi nhìn đống chén rồi nhìn anh nhiệt tình chỉ dẫn qua màn hình. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình không phải là điều anh để tâm, huống chi là sự ưu tiên.

Điều đáng nói là không phải anh ngoại tình
với ai, cũng chẳng phải anh cố tình như vậy. Anh làm mọi việc rất vô tư, như thể đó là điều hiển nhiên. Chính điều đó lại khiến tôi không biết phải trách anh thế nào.

Đỉnh điểm là chuyến du lịch gần đây. Tôi háo hức lắm, bởi lâu rồi hai vợ chồng mới đi chơi riêng. Tôi thay váy, nhờ anh chụp giúp vài tấm hình, anh nhăn nhó, chụp qua loa, bảo “nắng quá”, “mệt”, “để lúc khác”...

Nhưng chỉ vài phút sau, tôi thấy anh lấy điện thoại ra kiểm tra rất cẩn thận danh sách đồ mà một đồng nghiệp nữ nhờ mua, từ mỹ phẩm, bánh kẹo, đến quà lưu niệm.

Anh hỏi tôi mấy cửa hàng để tiện ghé, lo lắng không biết có đủ thời gian mua không. Đồng nghiệp gửi tiền trước cho anh, sòng phẳng, nhưng tôi vẫn thấy lấn cấn. Tôi đứng đó, tự nhiên thấy lạc lõng.

Đến tối, anh nằm cạnh tôi nhưng mắt vẫn dán vào điện thoại. Tin nhắn sáng lên liên tục, đồng nghiệp hỏi anh mua đủ chưa, dặn món nào nhất định phải có.

Tôi từng nghe nhiều người nói, yêu nhau lâu rồi thì người ta sẽ quen với việc đối phương lúc nào cũng ở đó, không cần cố gắng lấy lòng, không cần chăm chút nhiều như trước. Tôi chỉ không nghĩ có ngày mình lại rơi đúng vào hoàn cảnh đó.

Giờ đây, tôi nằm cạnh chồng mà thấy xa lạ lắm. Tôi nghĩ đến việc có nên nói hết mọi cảm xúc với anh, nói rằng tôi đang buồn, tôi cần được quan tâm nhiều hơn. Nhưng rồi tôi tự hỏi, nếu phải lên tiếng xin được chú ý, thì liệu cái tôi nhận lại có là sự quan tâm thật sự của anh hay không?

Tôi phải làm sao để cuộc hôn nhân này trở về đúng hướng?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

PV