Vợ đòi ngủ riêng, tôi chết lặng khi nghe cuộc điện thoại...

PV 24/01/2026 05:30

Nhiều người khuyên tôi đừng suy nghĩ quá nhiều, ngủ riêng không có nghĩa là hết yêu. Nhưng việc ngủ riêng lại đẩy hôn nhân của chúng tôi đến hồi kết…

Tôi năm nay 42 tuổi, vợ tôi kém tôi 6 tuổi. Chúng tôi cưới nhau gần 15 năm, có một con trai đang học cấp hai. Cuộc sống không giàu sang nhưng ổn định. Tôi làm việc trong công ty xây dựng, vợ kinh doanh online tại nhà. Chúng tôi không phải kiểu vợ chồng lúc nào cũng ngọt ngào, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày đứng ở ranh giới này.

Mọi chuyện bắt đầu cách đây khoảng 3 tháng.

Vợ tôi nói cô ấy bị stress, mất ngủ, cần không gian riêng để nghỉ ngơi. Ban đầu chỉ là những lời than mệt mỏi. Sau đó, cô ấy đề nghị ngủ riêng một thời gian. Tôi hỏi có chuyện gì không ổn, hay tôi đã làm điều gì khiến cô ấy khó chịu. Vợ tôi lắc đầu phủ nhận, chỉ là quá mệt, không muốn nói chuyện nhiều.

Tôi không đồng ý ngay. Vợ chồng đang yên đang lành, tự nhiên tách phòng ngủ, tôi thấy rất vô lý. Nhưng vợ tôi làm căng. Cô ấy nói nếu tôi không tôn trọng mong muốn đó, thì không khí trong nhà sẽ ngày càng nặng nề. Tôi không muốn đẩy mọi chuyện đi xa, nên cuối cùng cũng miễn cưỡng chấp nhận.

Từ hôm đó, vợ đề nghị tôi chuyển sang phòng làm việc ngủ. Chúng tôi vẫn ăn cơm chung, vẫn nói chuyện về con, về những việc cần thiết, nhưng tuyệt nhiên không còn những câu hỏi han vụn vặt. Tôi bắt đầu cảm thấy mình giống một người ở chung nhà hơn là chồng.

Có lần, con trai tôi hỏi: “Sao dạo này bố lại ngủ ở phòng làm việc?”. Tôi cười gượng, nói rằng mình phải làm việc đêm nên ngủ luôn ở đó cho tiện. Nhưng nói xong, chính tôi cũng thấy câu trả lời ấy rỗng tuếch.

Tôi cố tự trấn an mình. Có thể vợ tôi thực sự stress. Có thể cô ấy cần thời gian. Tôi không muốn trở thành người chồng đa nghi hay kiểm soát. Nhưng càng cố không nghĩ, tôi lại càng thấy bất an.

Vì tính chất công việc, tôi thường xuyên phải đi làm xa. Cho đến một lần, tôi đi công tác ở tỉnh. Công việc xong sớm hơn dự kiến, gần nửa đêm tôi quyết định lái xe về nhà, không báo trước.

Về đến nhà, đèn phòng khách tắt, nhưng phòng ngủ vẫn hắt ra ánh sáng mờ. Tôi đi nhẹ tới gần thì nghe thấy tiếng nói chuyện nhỏ. Vợ tôi đang nói chuyện qua điện thoại với một người đàn ông.

Vợ đòi ngủ riêng, tôi chết lặng khi nghe cuộc điện thoại... - 1

Vợ đòi ngủ riêng khiến tôi bối rối (Ảnh: Getty)

Tôi đứng trước cánh cửa khép hờ, ghé tai nghe cô ấy nói chuyện với giọng nhẹ nhàng, dịu dàng, khác hẳn sự mệt mỏi, lạnh nhạt mà cô ấy vẫn nói với tôi mỗi ngày. Tôi chết lặng khi nghe vợ gọi người đàn ông đó là "anh yêu", bày tỏ nỗi nhớ nhung, mong đợi...

Tôi lặng lẽ quay về phòng ngủ cũ, ngồi trong bóng tối rất lâu. Đêm đó, tôi không ngủ.

Sáng hôm sau, vợ tôi vẫn cư xử bình thường. Cô ấy hỏi tôi về chuyến đi, hỏi tôi có mệt không, thậm chí còn pha sẵn cà phê cho tôi. Tôi nhìn người phụ nữ đầu gối tay ấm với mình bao nhiêu năm qua mà thấy xa lạ đến đáng sợ. Tôi im lặng, nhanh chóng rời khỏi bầu không khí ngột ngạt này.

Cho đến vài ngày sau, khi cha con tôi cùng đón nhau đi học về, nó hào hứng kể: “Hôm qua mẹ cho con nói chuyện với một chú. Chú vui tính lắm, chú hỏi con học giỏi không, còn bảo khi nào rảnh sẽ dẫn con đi ăn gà rán.”

Tôi thắng gấp xe vào lề đường. Tôi hỏi con: “Chú nào?”. Con tôi ngây thơ đáp: “Chú hay gọi video cho mẹ đó bố. Con thấy mẹ nói chuyện với chú suốt. Mẹ bảo chú là bạn, không cho con nói với bố vì sợ làm bố buồn”.

Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như có thứ gì đó vỡ ra trong lồng ngực mình. Tôi cố gắng lấy lại bình tĩnh. Bữa cơm tối trôi qua một cách nặng nề. Tôi nhìn vợ và con trai ăn cơm, nghe con kể chuyện ở lớp, vợ tôi cười còn lòng tôi thì ngổn ngang.

Tôi từng nghĩ phản bội là khoảnh khắc một người nắm tay người khác. Nhưng hóa ra, nó bắt đầu từ lúc một người cho phép thế giới của mình mở ra, mà không còn chỗ cho bạn ở trong đó.

Cho đến giờ, tôi vẫn chưa nói chuyện thẳng thắn với vợ.

Nếu tôi hỏi rõ mọi chuyện mà cô ấy thừa nhận mình có mối quan hệ ngoài luồng thì tôi phải làm sao? Tôi khó có thể tha thứ cho hành động phản bội nhưng cũng không muốn đẩy gia đình
đến bờ vực tan vỡ. Nhưng nếu như tôi cứ im lặng thì bản thân sẽ luôn sống trong cảm giác ngờ vực, dằn vặt... Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Hoàng Anh

(Thanh Hoá)

PV