Những phụ huynh lệch lạc 'con tôi xí trước' trong khu vui chơi trẻ em
Khu vui chơi trẻ em nhưng người lớn lại 'giành' đồ chơi cho con mình.
Thời gian trước, vào cuối tuần, tôi thường chở mấy đứa nhỏ đến một khu vui chơi trẻ em trong nhà sách ở gần nhà. Sau mấy lần chở con đến, tôi quyết định không chở con đến nữa.
Tôi chứng kiến không ít phụ huynh bề ngoài ăn vận bảnh bao, trông có vẻ lịch sự nhưng sẵn sàng can thiệp cuộc chơi của con bằng cách phân chia đồ chơi: "Cái này của con tôi, cái kia của con anh, con tôi xí trước, chừng nào chán thì đến con anh". Có người thậm chí kéo con mình ra một góc, giữ khư khư món đồ chơi như đã thuê riêng.
Thử hỏi, mỗi loại đồ chơi chỉ có vài món, con mình xí trước rồi giữ khư khư thì bao giờ đến lượt con người khác? Vì sao không dạy cho con những trò chơi mang tính tập thể, cộng đồng?
Dù không có tranh cãi đáng kể giữa các phụ huynh và các cháu, nhưng tôi tự hỏi làm vậy có phải đang vô tình dạy trẻ cách nhìn thế giới như một nơi luôn tồn tại ranh giới "nhà mình - nhà người ta", "quyền của mình - phần còn lại mặc kệ".
Tôi không dám nói cách nuôi dạy của mình là đúng, càng không dám khẳng định con mình rồi sẽ tốt hơn con người khác. Nhưng có một điều tôi tin chắc nếu trẻ em lớn lên trong những không gian mà sự chia sẻ bị thay thế bằng sự phòng thủ, tinh thần cộng đồng bị lấn át bởi nỗi sợ thiệt phần mình, thì những đứa trẻ này, khi lớn lên sẽ thế nào?
Thay vào đó, tôi nghĩ nên dạy trẻ rằng niềm vui chỉ trọn vẹn khi có người khác cùng tham gia và quyền lợi cá nhân luôn đi kèm trách nhiệm với các bạn bè khác.
Nếu cứ để con giành đồ chơi của bạn, không cho bạn chơi cùng, sợ con bị thiệt nên sẵn sàng "hỗ trợ" để con có những hành động như thế, phải chăng đang dạy trẻ rằng chỉ cần người lớn đứng phía sau, có chỗ dựa là có thể thoải mái tranh giành?
Con của những phụ huynh khác không tranh với con bạn, không có nghĩa là họ dạy con theo kiểu yếu đuối, nhút nhát, mà là họ không muốn con mình có những bài học đầu đời lệch lạc.
Nếu ngay cả trong khu vui chơi, nơi lẽ ra phải là không gian thuần khiết nhất của sự công bằng và chia sẻ, người lớn vẫn vội vàng ra tay phân xử, bênh vực con bất chấp, theo hướng có lợi cho con mình, thì thật khó kỳ vọng rằng sau này đứa trẻ sẽ có tinh thần chia sẻ.
Thế Hùng