Tôi thảnh thơi làm tóc, du lịch thay vì cuống cuồng dọn dẹp, sắm Tết

25/01/2026 11:42

Nhiều người cứ chờ đến sát ngày cuối năm mới cuống cuồng mua sắm, làm đẹp hay bảo dưỡng xe cộ... còn tôi chọn không để Tết thành gánh nặng.

Mỗi năm, cứ đến tháng Chạp, không khí Tết lại len lỏi vào từng con phố, từng gian bếp, từng cuộc trò chuyện. Người người tất bật lo sắm sửa, chuẩn bị đồ lễ, quà biếu, dọn dẹp nhà cửa... Tết vốn là thời khắc đoàn viên, là điểm dừng sau một năm mưu sinh, nhưng không ít người lại bước vào nó với tâm thế căng thẳng, mệt nhoài. Áp lực "Tết phải đủ đầy", "Tết không được thiếu sót" vô hình trung biến những ngày cuối năm thành một cuộc chạy đua, nơi thời gian bị xé nhỏ bởi danh sách việc cần làm, còn cảm xúc thì ngày càng vơi đi.

Quan sát vài năm trở lại đây, tôi nhận ra một thay đổi khá thú vị trong cách nhiều người - đặc biệt là người trẻ - chuẩn bị Tết. Họ không còn chờ đến sát những ngày cuối năm mới cuống cuồng mua sắm, làm đẹp hay bảo dưỡng xe cộ... Thay vào đó, mọi thứ được lên kế hoạch sớm hơn, chậm rãi hơn, có tính toán hơn. Tôi nghĩ đây là một lựa chọn có ý thức: lựa chọn không để Tết trở thành gánh nặng, không để bản thân bị cuốn vào vòng xoáy hối hả quen thuộc.

Họ giữ lại cho mình những ngày cuối năm đúng nghĩa: có thời gian thở chậm hơn, nghĩ nhiều hơn, và cảm nhận rõ hơn không khí chuyển mùa. Tết, nhờ vậy, không còn là một danh sách công việc phải hoàn thành, mà dần trở lại đúng vị trí của nó - một khoảng nghỉ, một điểm lặng để con người đối diện với chính mình trước khi bước sang năm mới.

>>Bát canh măng đun đi đun lại cả Tết rồi đổ bỏ

Năm nay, tôi cũng thay đổi một thói quen đã lặp lại suốt nhiều năm, bắt đầu từ lời khuyên rất giản dị của mấy em đồng nghiệp trẻ: "Cô đi làm tóc sớm đi, sát Tết đông lắm, mệt lắm". Tôi chợt nhận ra, đã bao mùa Tết trôi qua, mình luôn để mọi việc dồn vào phút cuối, rồi tự trách sao năm nào cũng mệt? Vậy là lần đầu tiên, tôi quyết định đi làm tóc từ trước Tết một tháng. Mọi thứ diễn ra chậm rãi: không chen lấn, không tiếng giục giã, không ánh mắt sốt ruột của những người đang chờ đến lượt. Tôi ngồi đó, thong thả trò chuyện với thợ, nhìn phố xá ngoài kia vẫn bình thản và bất giác nhận ra: hóa ra chuẩn bị Tết cũng có thể nhẹ nhàng đến vậy.

Chính nhờ khoảng trống thời gian được giữ lại đó, tôi có thể dành tâm trí cho những điều vốn quan trọng hơn nhưng thường bị đẩy xuống cuối danh sách: lên kế hoạch cho một chuyến du lịch ngắn ngày, nghỉ ngơi đúng nghĩa sau một năm làm việc, hay đơn giản là ngồi bên người thân, bạn bè trong những cuộc gặp gỡ không vội vàng. Tết, vì thế, không còn là chuỗi ngày xoay quanh mua sắm và chuẩn bị, mà trở thành một khoảng nghỉ tinh thần - nơi ta được sống chậm lại, kết nối lại, và chăm sóc chính mình.

Tết, sau tất cả, không chỉ là chuyện mua sắm hay sử dụng dịch vụ cho kịp những ngày cuối năm. Đó là một dịp hiếm hoi để mỗi người chậm lại, nhìn lại nhịp sống của mình đã trôi qua như thế nào, thời gian đã được sử dụng ra sao và điều gì thực sự có ý nghĩa với bản thân. Khi ta cho phép mình sắp xếp lại mọi thứ - từ công việc, sinh hoạt cho đến những nhu cầu cá nhân - Tết không còn là áp lực, mà trở thành một điểm tựa tinh thần để bắt đầu năm mới một cách tỉnh táo và cân bằng hơn.

Vũ Thị Minh Huyền