Vợ nói 'muốn làm gì thì làm' rồi nằm im mỗi khi tôi đòi hỏi
Ban đầu tôi nghĩ vợ bị thay đổi nội tiết tố nên không còn ham muốn, tình trạng chăn gối như vậy kéo dài suốt hai năm.
Tôi 36 tuổi, vợ 33 tuổi, sống tại TP HCM và đang chuẩn bị ly hôn. Chúng tôi cưới nhau ba năm sau khi được người bạn quen giới thiệu. Quen nhau bốn tháng, thấy hợp thì cưới. Lúc đó vợ hối cưới vì một phần đã lớn tuổi, phần khác là mẹ cô ấy bị bệnh K, không biết mất lúc nào. Tôi hiền lành, không rượu chè bê tha, không gái gú, yêu thương vợ con hết lòng.
Những năm gần đây, kinh tế khó khăn. Tôi làm trong ngành xây dựng nên bị ảnh hưởng rất nhiều. Công ty cắt giảm nhân sự, tôi vẫn được giữ lại nhưng bị giảm lương. Trước lúc công ty khó khăn, tính cả thưởng, thu nhập khoảng 25 triệu. Nhưng từ khi khó khăn, lương chỉ còn khoảng 16-17 triệu. Lương không cao nhưng công ty trả đúng hẹn, không nợ.
Vợ tôi lương cao hơn nhưng công ty lại nợ mấy tháng. Thời điểm đó, hầu hết các chi phí như tiền thuê người trông bé, ăn uống, sinh hoạt... đều do tôi gánh chính. Vợ chi tiêu khá thoải mái, nhiều lúc đồ mua về không dùng, bỏ phí. Vợ tôi không phải người giỏi nữ công gia chánh nên việc đi chợ, nấu ăn chủ yếu là tôi làm. Cô ấy thỉnh thoảng phụ rửa chén, lau nhà, chăm lo cho con. Việc chăm con, tôi không giỏi bằng vợ nhưng tôi phụ tắm rửa, giặt đồ, đón con đi học về.

Cuộc sống vợ chồng tôi bình bình như vậy. Tôi cũng có nhiều kế hoạch nhưng vì đã có gia đình nên không dám mạo hiểm. Trước đây tôi từng thất bại khi mở công ty riêng nên càng ngại rủi ro khi đã có gia đình, vì vậy tôi chọn hướng an toàn. Chính điều này khiến vợ thường chê bai và ngầm so sánh tôi. Cô ấy lạnh nhạt với tôi nhiều năm.
Kể từ sau khi sinh con, vợ không muốn gần gũi tôi. Lâu lâu tôi đòi hỏi, cô ấy nói "muốn làm gì thì làm" rồi nằm im. Tôi dần mất cảm xúc. Ban đầu tôi nghĩ vợ bị thay đổi nội tiết tố nên không còn ham muốn, tình trạng chăn gối như vậy kéo dài suốt hai năm. Tôi rất bí bách nên đôi lúc tự giải tỏa nhưng chưa bao giờ có ý định "ăn bánh trả tiền" - một phần sợ bệnh tật, một phần thương vợ thương con, không muốn sống có lỗi.
Những năm gần đây, vợ tôi như người khác. Cô ấy luôn tỏ ra khó chịu vô lý, chửi tôi và soi mói những chuyện nhỏ nhặt. Điều đó khiến cuộc sống gia đình lúc nào cũng căng thẳng. Thời gian đầu, tôi nhịn vì nghĩ vợ sinh em bé nên tính tình thay đổi nhưng dần dần tôi phản kháng. Càng phản kháng, mọi thứ càng căng thẳng hơn. Nhiều lúc tôi chẳng muốn về nhà vì cứ về là thấy ngột ngạt.
Khoảng một năm trước, sau nhiều lần vợ chửi vô lý, tôi cãi lại, vợ chồng chiến tranh lạnh suốt mấy tuần. Cô ấy nhắn tin đòi ly hôn. Tôi lại níu kéo vì lúc đó con mới biết đi. Cô ấy kể với mọi người rằng tôi không lo được gì. Tôi rất tức vì chuyện đó không đúng nên chất vấn và chấp nhận ly hôn. Nhưng sau đó cô ấy lại nhỏ giọng, tỏ ra ân cần, rồi ôm con về ngoại khoảng một tuần, sau đó quay lại như chưa có chuyện gì xảy ra.
Sau này tôi hỏi, cô ấy nói lúc đó bị trầm cảm, stress. Nhưng cách đây khoảng 7 tháng, tôi phát hiện vợ vẫn còn liên lạc với người yêu cũ - người mà cô ấy từng yêu rất sâu đậm. Họ trao đổi, chia sẻ vui buồn, xưng hô rất gần gũi. Điều này tôi chưa từng có, vì với tôi, cô ấy luôn nói chuyện khô khan, cộc lốc kiểu "ừ, ờ...".
Tôi thấy vợ vẫn lưu hình ảnh thân mật với người yêu cũ trên Google Photos, từ thời họ còn hạnh phúc. Tôi nhẹ nhàng chất vấn, cô ấy nói liên lạc vì "đứa con", là đứa bé họ từng bỏ khi còn yêu nhau, chuyện này cô ấy đã kể từ lúc quen tôi. Tôi nghĩ đó là quá khứ nên không nhắc lại. Nhưng việc vẫn còn liên lạc với người yêu cũ khiến tôi rất bất ngờ, nhất là khi người đó từng làm cô ấy có thai rồi bỏ đi lấy vợ. Đáng lẽ cô ấy phải hận mới đúng nhưng giữa họ đến giờ lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô ấy nhận sai và hứa không liên lạc nữa nhưng chưa bao giờ xin lỗi tôi. Đến giờ cô ấy vẫn chưa xóa những hình ảnh thân mật với người yêu cũ.
Thật sự, cưới nhau 3 năm, ngoài danh phận là vợ và sinh con cho tôi, cô ấy chưa làm tròn trách nhiệm của một người vợ đối với tôi nhưng lại luôn đòi hỏi đủ thứ. Những gì tôi làm, cô ấy xem là hiển nhiên, không coi trọng. Quần áo tôi tự giặt, tự đi mua sắm. Cô ấy ốm đau, tôi mua thuốc, nấu cháo cho cô ấy ăn. Tôi đau thì tự đi mua thuốc, cô ấy hầu như không để tâm. Những ngày lễ hay kỷ niệm, tôi luôn có quà nhưng cô ấy không mấy hào hứng.
Hơn 4 tháng trước, vợ đề xuất mua nhà vì công ty cô ấy ai cũng có nhà riêng. Tôi chưa muốn mua vì công việc chưa ổn định, sợ rủi ro. Nhưng vì vợ thuyết phục nên tôi chiều lòng. Tôi nghĩ vợ muốn cùng tôi xây dựng hạnh phúc nên đồng ý. Khi đi xem nhà, cô ấy muốn mua những căn vượt quá khả năng tài chính hoặc quá xa chỗ làm. Tôi cảm thấy vợ muốn mua nhà bất chấp, không tính toán rủi ro và khoảng cách địa lý. Cuối cùng cũng chọn được căn vừa tầm tài chính.
Gần đây, ngành xây dựng bắt đầu tốt lên, công việc vợ ổn định và được tăng lương. Còn tôi vẫn chưa có thay đổi. Cô ấy chê tôi rất nhiều, giọng điệu kiểu người ở tầm cao. Từ lúc mua nhà, chúng tôi ngủ riêng phòng. Một phần vì con ngủ hay lăn xa, một phần vì cô ấy không muốn nằm gần tôi, chê mùi cơ thể tôi (trong khi chưa ai từng chê tôi điều này). Cô ấy nói nằm chung hay riêng cũng như nhau.
Mấy tháng gần đây, vợ hay tăng ca, về nhà là ôm điện thoại. Tôi hỏi, cô ấy nói xử lý công việc nhưng tôi cảm nhận rõ cô ấy đã thay đổi. Rồi một ngày, cô ấy trả nhẫn cưới cho tôi và nói ly hôn. Cô ấy đưa ra những lý do mà tôi không đến mức phải ly hôn. Tôi níu kéo vì con nhưng cô ấy không chịu. Tôi xin kéo dài hôn nhân để con lớn thêm chút (vì con tôi có dấu hiệu chậm nói), nhưng cô ấy vẫn đòi ly hôn sớm và nói bán nhà xử lý trước cho gọn. Cô ấy liên tục thúc ép và nói muốn về quê sống.
Tôi thật sự sốc. Mọi thứ như một trò đùa. Mới mua nhà, nhận được lời chúc phúc của người thân, giờ bán nhà, ly hôn, vợ dẫn con về quê. Mọi thứ diễn ra nhanh như cơn gió. Thấy cô ấy quá quyết liệt, tôi đồng ý bán nhà chia đôi. Trước khi dọn ra ở riêng, tôi nhận thấy cô ấy giật mình khi tôi lại gần điện thoại. Tôi nghi ngờ và tìm cách xem điện thoại cô ấy, đoán đúng mật khẩu. Đêm đó tôi đọc tin nhắn mà đau lòng vô cùng. Những tin nhắn mật ngọt với một đồng nghiệp ở chi nhánh quê cô ấy. Người đó là sếp, giỏi, lương cao, nhà có điều kiện, trẻ và đẹp trai hơn tôi. Anh ta cũng đang chán vợ và muốn ly hôn.
Tôi thấy vợ đã nghiêng hẳn về người này, còn thúc đẩy anh ta sớm bỏ vợ nhưng anh ta vẫn lưỡng lự vì còn nặng tình. Đọc tin nhắn tôi thấy vợ nói xấu mình và gia đình mình rất nhiều, tự đóng vai nạn nhân, còn chụp tin nhắn tôi níu kéo để gửi cho người kia, nói tôi hối tiếc rồi cười cợt. Khi tôi phát hiện rõ ràng như vậy mà cô ấy vẫn chối, nói chỉ là bạn. Tôi phải nói rõ từng nội dung tin nhắn, cô ấy mới im lặng. Sau khi đọc xong, tôi thấy ghê tởm và buông bỏ.
Giờ đây, tôi chuẩn bị mọi thủ tục. Điều buồn nhất với tôi là phải xa con và lo cho tương lai của con khi tôi không còn ở bên. Sắp phải xa con một thời gian dài, ít được gặp thường xuyên. Không biết đến bao giờ vết thương trong tôi mới lành. Buồn thật sự. Buồn vì sự chân thành cho đi quá dễ, mà người ta lại không trân trọng.
Thanh Sơn