Chồng sắp cưới không trả nổi bữa ăn 3 triệu cho bố mẹ, tôi có nên dừng lại?
Tôi chưa kịp làm đám cưới, nhưng đã thấy bố mẹ mình rơi vào thế khó vì bữa ăn do nhà trai mời mà không ai đứng ra thanh toán.
Tôi 27 tuổi, anh 29. Chúng tôi quen nhau gần hai năm, chuyện tình không mấy lãng mạn nhưng êm đềm. Anh không khéo ăn khéo nói nhưng chăm chỉ. Tôi từng nghĩ, đàn ông chỉ cần biết lo cho gia đình là đủ.
Anh làm nhân viên kỹ thuật cho một công ty lắp đặt điện lạnh, công việc không ổn định theo tháng, có đợt nhiều việc thì thu nhập khá, có lúc lại bấp bênh. Gia đình anh ở tỉnh, bố mẹ làm nông, kinh tế không dư dả nhưng cũng không quá khó khăn. Tôi làm nhân viên hành chính cho công ty dịch vụ, lương đủ sống.
Tôi chưa bao giờ đặt nặng chuyện tiền nong, cũng không đòi hỏi anh điều gì quá đáng. Chuyện cưới xin bắt đầu được nhắc tới sau khi tôi và anh đưa nhau về ra mắt hai bên gia đình. Bố mẹ tôi không khó, chỉ dặn: “Miễn hai đứa thương nhau, biết nghĩ cho nhau là được”. Bố mẹ anh ở quê, tính tình chất phác nên tôi cũng quá lo lắng.
Khoảng một tháng trước ngày dự định đăng ký kết hôn, anh chủ động nói muốn mời bố mẹ tôi đi ăn, coi như một buổi nói chuyện thân mật trước khi bàn sâu chuyện cưới xin. Địa điểm do anh chọn, là quán ăn gia đình bình thường, không sang trọng nhưng tôi nghĩ anh muốn tiết kiệm cho lễ cưới sắp tới.
Chiều hôm đó, sau khi tan làm, tôi về nhà thay đồ, háo hức chuẩn bị cho buổi gặp gỡ. Bữa ăn hôm đó, tổng cộng hai bên gia đình có 9 người. Nhà tôi ngoài bố mẹ có thêm chị gái, anh rể và con của chị tôi mới 1 tuổi rưỡi. Cả nhà muốn có mặt đầy đủ để chu toàn cho "bé út lấy chồng".
Không khí ban đầu khá thoải mái. Tôi trổ tài "đi chợ", gọi món cho mọi người. Sợ anh tốn kém, tôi cũng ý tứ gọi những món bình dân. Suốt bữa ăn, người lớn hỏi thăm nhau về công việc, gia cảnh, rồi dần dần nói sang chuyện cưới xin, ngày tháng. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ, cho đến khi nhân viên mang hóa đơn ra, đặt ngay mép bàn.
Tôi liếc nhìn con số, hơn 3 triệu đồng. Đó không phải số tiền lớn với một bữa ăn 9 người. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi thấy anh nhìn hóa đơn, rồi vờ cầm ly nước lên uống. Anh không với tay lấy hóa đơn như tôi nghĩ, cũng không nói gì.

Tôi chùn bước khi chồng sắp cưới không trả nổi bữa ăn cho bố mẹ tôi (Ảnh minh họa: Canva).
Nhân viên đứng đợi, cả bàn im lặng. Tôi nhìn anh chờ đợi, trong lòng thoáng bồn chồn. Khi không khí trở nên gượng gạo, bố tôi nhẹ giọng bảo: “Thôi để bác trả”.
Tôi khó chịu trong lòng. Tôi biết bố tôi không quá dư dả, bữa ăn này bố đi với tâm thế khách, không phải người đứng ra mời. Sau khi bố tôi cầm hóa đơn, anh lí nhí nói "dạ" rồi thôi.
Bố tôi loay hoay lấy tiền trong ví nhưng không đủ, phải khều nhẹ mẹ tôi đưa thêm. Còn anh và bố mẹ thì thản nhiên trò chuyện như đó không phải việc của mình. Cuối cùng, anh rể của tôi đứng dậy, thái độ khó chịu ra mặt: "Để con trả cho bố mẹ". Ra khỏi quán ăn, nhà tôi không ai nói gì nhưng bản thân tôi thì không giấu được sự hụt hẫng.
Về đến nhà, tôi không kìm được nữa, nhắn tin hỏi thẳng anh: "Lúc nãy sao anh không trả tiền?". Anh trả lời, anh không mang không đủ tiền vì không nghĩ nhà tôi đi tới... 6 người. "Hai bên gia đình gặp nhau, ai tiện người đó trả trước, lần sau tính tiếp", anh nói. Tôi nghe mà trong lòng ấm ức.
Tôi không giận anh vì số tiền. Điều khiến tôi suy nghĩ là cách anh chọn im lặng trước một tình huống lẽ ra anh nên là người đứng ra giải quyết. Một bữa ăn do chính anh mở lời mời, có đủ bố mẹ hai bên, vậy mà khi cần thể hiện trách nhiệm tối thiểu của một đàn ông trụ cột tương lai, anh lại tỏ ra "vô can".
Từ sau bữa ăn, tôi bắt đầu nghĩ nhiều hơn về tương lai. Tôi không cần phải lấy chồng đại gia, chỉ mong cưới được một người đàn ông biết nghĩ cho vợ và cho hai bên gia đình. Nhưng sau bữa ăn, tôi không chắc anh có làm được điều đó hay không.
Sau hôm đó, chị gái tôi gọi điện nói chuyện suốt gần 2 tiếng đồng hồ. Chị nói không chấp nhận được cách hành xử của bạn trai tôi, khuyên tôi nên suy nghĩ lại vì sao lại chọn người "không trả nổi một bữa ăn cho bố mẹ". Còn bố tôi chỉ nhẹ nhàng nói: "Mọi quyết định là ở con, cuộc đời của con do con lựa chọn".
Khi chia sẻ câu chuyện này với mọi người, tôi cũng sợ bị nói là thực dụng, chỉ nghĩ tới tiền. Nhưng giờ đây, khi ngày đăng ký kết hôn cận kề, tôi không biết nên tiếp tục hay dừng lại để suy nghĩ nghiêm túc hơn. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì trong hoàn cảnh của tôi?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.