10 năm đi làm tiết kiệm bằng không vì nợ 1,8 tỷ mua nhà Sài Gòn

26/01/2026 11:03

Trong khi bạn bè có tài khoản tiết kiệm vài trăm triệu tới cả tỷ đồng, tôi vẫn tay không vì khoản nợ 1,8 tỷ mua nhà 10 năm trước.

Cuối năm, ngồi cà phê với mấy người bạn đồng niên, tôi thấy nhiều người "khoe" tài khoản tiết kiệm vài trăm triệu, thậm chí cả tỷ đồng sau chục năm đi làm. Trong khi đó, với tôi, đến giờ tất cả vẫn chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Nhưng tôi không bất ngờ, không hụt hẫng, càng không buồn, vì tôi hiểu rất rõ, khoản tiết kiệm lớn nhất của mình không nằm trong sổ tiết kiệm, mà chính là căn nhà gia đình tôi đang ở.

10 năm đi làm, tôi chưa từng có cảm giác "để dành được tiền". Không phải vì tôi tiêu xài hoang phí, cũng không phải vì thu nhập quá thấp. Đơn giản là gần như toàn bộ số tiền tôi kiếm được trong suốt một thập kỷ qua đều dùng để trả nợ mua nhà. Với nhiều người, đó là lựa chọn đầy rủi ro, thậm chí liều lĩnh. Nhưng với tôi, đó là quyết định không đáng hối hận.

Tôi mua căn nhà đầu tiên năm 28 tuổi, khi vừa đi làm được hơn ba năm. Thời điểm ấy, thu nhập của tôi khoảng 18 triệu đồng mỗi tháng, vợ tôi làm văn phòng được thêm 15 triệu. Tổng cộng 33 triệu đồng, nhưng chúng tôi vẫn quyết định vay ngân hàng gần 1,8 tỷ đồng để mua ngay một căn nhà nhỏ ở ven Sài Gòn, với giá 2,3 tỷ. Mỗi tháng, tiền gốc và lãi chiếm hơn 15 triệu đồng, trong 20 năm - con số đủ khiến nhiều người chùn bước.

Những năm đầu thực sự là chuỗi ngày căng thẳng. Chúng tôi vừa trả tiền nhà, vừa lo sinh con, tiền sữa, tiền học, tiền sinh hoạt, có tháng tài khoản chỉ còn vài trăm nghìn đồng. Chúng tôi gần như không có khái niệm "tiết kiệm". Du lịch là điều xa xỉ, mua sắm phải cân nhắc từng món, còn những khoản chi bất ngờ luôn khiến cả hai phải ngồi tính lại ngân sách từ đầu.

>>Thu nhập 43 triệu ở Sài Gòn nhưng cuối năm chẳng tiết kiệm được đồng nào

Nhưng đổi lại, tôi có một thứ ngày càng rõ giá trị theo thời gian: một căn nhà của riêng mình. Sau 10 năm, vợ chồng tôi đã trả được hơn 60% khoản vay. Căn nhà mua với giá 2,3 tỷ đồng ngày nào, hiện được môi giới định giá khoảng 3,8 tỷ. Chỉ riêng phần chênh lệch giá đã gần gấp đôi số vốn ban đầu chúng tôi bỏ ra. Quan trọng hơn, đó là tài sản hữu hình, hiện diện mỗi ngày, không phải con số có thể "bốc hơi" sau một quyết định đầu tư sai.

Sống trong căn nhà do chính mình trả góp từng tháng mang lại cảm giác rất khác. Tôi không lo chủ nhà tăng giá thuê, không phải chuyển chỗ ở khi con đổi trường. Mỗi bức tường, mỗi góc nhỏ đều gắn với kỷ niệm gia đình suốt 10 năm qua. Đó là giá trị tinh thần mà không bảng tính tài chính nào đo đếm được.

Nhiều người nói tôi đã "chôn vốn" vào bất động sản, bỏ lỡ cơ hội sinh lời khác. Có thể đúng nếu nhìn thuần túy bằng lý thuyết tài chính. Nhưng với tôi, khoản lời lớn nhất chính là sự ổn định. Trong một thập kỷ đầy biến động, từ dịch bệnh đến suy thoái kinh tế, tôi chưa từng mất ngủ vì sợ không đủ tiền thuê nhà hay phải dọn đi nơi khác.

Nhìn lại chặng đường đã qua, tôi không tự hào vì mình giàu có, mà hài lòng vì đã kiên định. 10 năm không dư đồng nào trong sổ tiết kiệm, nhưng tôi đổi lại được một tài sản vững chắc và một cảm giác an tâm dài hạn. Với tôi, đó chính là khoản tiết kiệm đáng giá nhất của tuổi trẻ.

Balu