Mẹ vợ ăn mặc hớ hênh, cư xử không ý tứ khiến tôi bối rối khi ở chung
Tôi đồng ý ở rể vì nghĩ thương cho hoàn cảnh neo người nhà vợ, nhưng lại phải sống những ngày ngột ngạt.
Người ta thường bàn tán về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, nhưng ít ai thấu hiểu nỗi niềm của những gã đàn ông đi ở rể. Nhất là khi mẹ vợ mang một tư duy sống vô tư đến mức hớ hênh.
Tôi chưa bao giờ nghĩ việc ở rể là một gánh nặng. Vợ tôi là con một, bố mất sớm, tôi đã chủ động đề nghị về sống chung để chăm sóc mẹ vợ.
Khi ấy, tôi chỉ đơn giản nghĩ rằng, mình thêm một người mẹ, bà thêm một đứa con, gia đình sẽ ấm cúng hơn. Tôi kính trọng bà, một người phụ nữ đã hy sinh cả thanh xuân để nuôi con khôn lớn.

Mẹ vợ thường xuyên ăn mặc "mát mẻ" khiến tôi ngại ngùng (Ảnh minh họa: Sina).
Mẹ vợ tôi năm nay chỉ mới ngoài 40. Với vóc dáng cân đối và gu thẩm mỹ hiện đại, khi ra đường, người ta thường nhầm bà là chị gái của vợ tôi.
Ban đầu, tôi thấy hãnh diện vì mẹ vợ trẻ đẹp. Nhưng ở trong chăn mới biết chăn có rận, chính sự trẻ trung ấy kết hợp với thói quen sinh hoạt quá đỗi tự nhiên của bà đã đẩy tôi vào những tình huống dở khóc dở cười.
Mẹ vợ tôi có một thói quen mà có lẽ bà cho là bình thường. Bà thích mặc những bộ đồ ngủ lụa mỏng tang, hoặc những chiếc váy ngắn cũn cỡn khi ở nhà.
Tôi hiểu, đây là nhà của bà, là nơi bà được quyền tự do nhất. Nhưng bà quên mất một điều cốt yếu là trong nhà giờ đây có con rể ở cùng.
Nhiều lần, tôi đang ngồi xem tivi ở phòng khách, bà thản nhiên đi ngang qua với bộ đồ ngủ, hoặc ngồi xuống ghế sofa với tư thế vô cùng thoải mái.
Những lúc ấy, tôi chỉ biết cắm mặt vào điện thoại hoặc giả vờ đứng dậy đi chỗ khác.
Tôi đã cố gắng ra những tín hiệu như hắng giọng từ xa trước khi bước vào phòng khách, hoặc luôn giữ khoảng cách an toàn, nhưng mẹ vợ tôi dường như không nhận ra.
Có những buổi trưa khát cháy cổ, tôi cũng không dám bước ra phòng khách lấy nước vì sợ lại chạm mặt bà trong bộ dạng thiếu vải.
Tôi bắt đầu tự hỏi, tại sao tôi phải khổ thế này, tôi đang làm gì sai? Tôi sống đúng mực, tôi giữ lễ nghi, nhưng tại sao người lớn lại không cho tôi một không gian sống văn minh và kín đáo? Sự vô ý của mẹ vợ không còn là nét tính cách hồn nhiên nữa, mà nó đang trở thành một sự thiếu tôn trọng đối với người con rể đang sống cùng mái nhà.
Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là việc mẹ vợ ăn mặc ra sao, mà là việc tôi không thể nói ra. Tôi không thể góp ý trực tiếp với mẹ vợ vì đó là sự hỗn láo, xúc phạm đến lối sống của bà. Tôi cũng không thể nói với vợ, vì tôi biết thừa phản ứng của cô ấy: “Mẹ em trước giờ vẫn vậy, anh là con rể mà sao lại để ý những chuyện tế nhị đó?”, hoặc tệ hơn, cô ấy sẽ nghi ngờ tư cách đạo đức của tôi.
Trong mắt vợ tôi, mẹ là người phụ nữ chịu nhiều thiệt thòi. Nếu tôi lên tiếng, tôi sẽ trở thành kẻ tội đồ chia rẽ tình cảm mẹ con họ. Vì vậy, tôi chọn cách im lặng. Nhưng sự im lặng này đang bào mòn tôi. Tôi bắt đầu đi làm về muộn hơn, la cà quán xá chỉ để tránh thời gian ở nhà. Tôi trở nên lầm lì, ít nói, và mối quan hệ giữa tôi và vợ cũng vì thế mà dần xuất hiện những rạn nứt.
Trong xã hội hiện đại, khi khoảng cách tuổi tác giữa các thế hệ thu hẹp lại, việc duy trì ranh giới trong gia đình trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Sự tự do cá nhân là đáng quý, nhưng khi sống trong một tập thể có sự hiện diện của giới tính khác, sự ý tứ là biểu hiện cao nhất của sự tôn trọng.
Mẹ vợ tôi không sai khi muốn trẻ trung, nhưng bà sai khi quên mất vai trò của mình trong một gia đình đa thế hệ. Một người mẹ vợ đúng mực là người biết cách tạo ra sự thoải mái nhưng vẫn giữ được uy nghiêm và khoảng cách cần thiết để con rể cảm thấy được tôn trọng.
Tôi vẫn đang loay hoay trong mê hồn trận của cảm xúc. Ra riêng là một giải pháp, nhưng lại kéo theo những hệ lụy về tình cảm. Tiếp tục ở lại là một sự chịu đựng. Có lẽ, đã đến lúc các gia đình cần có một cuộc đối thoại thẳng thắn về văn hóa ăn mặc, nơi mà sự kín đáo và ý tứ phải được đặt lên hàng đầu, trước khi những sự vô tư vô tội vạ phá nát đi sự bình yên của một tổ ấm.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.