Bạn trai tốt nhưng gia đình nợ hơn tỷ đồng vì bố cờ bạc

26/01/2026 18:00

Lương anh không thấp nhưng sau khi lo sinh hoạt cá nhân và gửi về trả nợ, anh gần như không dành dụm được gì.

Tôi quen anh khi cả hai đều đã đi làm được vài năm. Anh hiền, tử tế, sống nguyên tắc và rất biết nghĩ cho người khác. Trong suốt hơn ba năm yêu nhau, chưa bao giờ anh làm tôi tổn thương bằng lời nói hay hành động. Những lúc tôi mệt, anh luôn là người nhắn tin trước, hỏi han từng chút một. Bạn bè đều nói gặp được người đàn ông như vậy không dễ.

Nhưng gia đình anh không khá giả, bố mẹ đều làm nông, bố anh cờ bạc, để lại khoản nợ hơn một tỷ đồng. Từ ngày yêu nhau đến giờ, hầu như tháng nào anh cũng phải gửi tiền về nhà. Lương anh không thấp nhưng sau khi lo sinh hoạt cá nhân và gửi về trả nợ, anh gần như không dành dụm được gì. Ba năm yêu nhau, chúng tôi chưa từng nói đến chuyện mua nhà, cưới xin vì bản thân anh cũng hiểu mình chưa có nền tảng.

Bạn trai tốt nhưng gia đình nợ hơn tỷ đồng vì bố cờ bạc

Gia đình tôi khá giả hơn, bố mẹ đều là cán bộ nhà nước về hưu. Bố mẹ tôi phản đối ngay từ đầu. Không phải vì coi thường hay chê bai mà vì họ nhìn thấy trước những gánh nặng tôi có thể phải mang nếu bước vào cuộc hôn nhân này. Mẹ tôi nói "lấy chồng là lấy cả nhà chồng". Tôi không tin, từng cãi, từng khóc và nghĩ chỉ cần hai đứa yêu nhau đủ nhiều, mọi thứ sẽ ổn.

Nhưng càng trưởng thành hơn, va chạm xã hội nhiều, nghe bạn bè đồng nghiệp tâm sự, đọc nhiều báo, tôi càng thấy sợ. Tôi sợ một ngày mình trở thành con dâu, gánh trên vai khoản nợ không phải do mình gây ra. Sợ chồng dù thương vợ con, vẫn phải lo cho gia đình ruột thịt, không dám ưu tiên cho mái ấm nhỏ. Sợ cảnh tiền bạc luôn là nguồn cơn của mệt mỏi, cãi vã. Anh là người con có hiếu, luôn lo cho bố mẹ.

Thực sự tôi không đủ dũng cảm để đặt cược cả tương lai vào vòng xoáy nợ nần chưa thấy điểm dừng. Nhiều đêm tôi nghĩ đến chuyện chia tay, nghĩ rất nhiều nhưng không biết phải mở lời thế nào để anh đỡ tổn thương nhất có thể. Có lẽ nhiều người bảo tôi hèn nhát, ích kỷ. Nhiều lúc tôi cũng thấy vậy. Nhưng nếu tôi không sống tốt, con cái tôi sau này cũng sẽ không sống được tốt. Đưa ra quyết định này, tôi cũng đau lắm nhưng có lẽ tôi phải đi theo lý trí thay vì cảm xúc thôi. "Xin lỗi anh".

Hương Lan