Nghe bạn được chồng giàu “thưởng tiền”, vợ về đòi tôi trả lương tháng 13

Nam Việt 27/01/2026 06:00

Nghe bạn thân kể cô được chồng thưởng lương tháng thứ 13 sau một năm chăm sóc gia đình, vợ tôi về đòi tôi khoản tương tự dù tháng nào tôi cũng đưa hết thu nhập cho cô ấy.

Tôi không nghĩ có ngày mình phải ngồi viết ra câu chuyện này, nhưng thật sự trong lòng rối bời quá, không biết nên gọi điện chửi thẳng mặt bạn thân của vợ khi cô ta khiến vợ chồng tôi rơi vào cảnh cãi vã với lý do dở hơi: Vợ đòi tôi trả lương tháng thứ 13 cho cô ấy, giống cách chồng bạn thân làm.

Tôi năm nay 31 tuổi, đã lập gia đình được 6 năm. Tôi không phải người khéo ăn nói hay giỏi thể hiện tình cảm, nhưng bù lại, tôi luôn chăm chỉ làm ăn, chỉ mong kiếm đủ tiền để lo cho vợ con một cuộc sống tử tế.

Từng bươn chải nơi đất khách, tôi hiểu rất rõ cảnh ở trọ chật vật, thiếu trước hụt sau là như thế nào. Vì vậy, khi lập gia đình và có con, tôi dồn toàn bộ thời gian và sức lực cho công việc, chỉ với một mục tiêu: Sớm có nhà, có xe, để vợ con được ổn định, không phải nay đây mai đó.

May mắn là những nỗ lực ấy không uổng phí. Tôi đã mua được nhà, có xe, cuộc sống gia đình dần ổn định, đầy đủ hơn. Vợ tôi cũng là người biết vun vén, chăm lo cho gia đình. Suốt nhiều năm nay, mỗi tháng nhận lương, tôi chỉ giữ lại vài triệu đồng để chi tiêu cá nhân như xăng xe, ăn uống, đi lại, còn lại đều chuyển hết cho vợ quản lý, chi tiêu và tiết kiệm.

Mọi khoản trong gia đình - từ tiền ăn uống, điện nước, hiếu hỉ đến mua sắm cho con tôi đều giao cho vợ lo liệu. Tôi luôn tin rằng, đó là cách tốt nhất để vợ chồng cùng xây dựng một mái ấm bền vững.

Nghe bạn được chồng giàu “thưởng tiền”, vợ về đòi tôi trả lương tháng 13 - 1

Nghe bạn kể được chồng thưởng lương tháng 13, vợ về đòi tôi khoản tương tự (Ảnh minh hoạ: iStock).

Tôi tin vợ, và cũng luôn nghĩ đó là trách nhiệm của mình. Đàn ông đi làm, mang tiền về cho vợ giữ, thế là tròn vai. Tôi chưa bao giờ tính toán tháng này đưa bao nhiêu, tháng kia chi tiêu thế nào. Vợ bảo cần tiền, tôi đưa. Vợ nói thiếu, tôi lại xoay xở làm thêm, thậm chí vay mượn bạn bè để bù vào cho đủ.

Sáu năm chung sống, tôi nghĩ mình đã cố gắng hết sức. Tôi không rượu chè bê tha, không cờ bạc, không tiêu xài hoang phí. Đi làm về là về nhà, phụ vợ việc vặt, cuối tuần tranh thủ đưa vợ con đi chơi khi có thể. Tôi vẫn luôn tin rằng, như vậy là đủ để giữ một gia đình yên ấm.

Mọi chuyện chỉ bắt đầu thay đổi vài tuần gần đây, khi vợ bất ngờ hỏi tôi về việc muốn được nhận lương tháng 13. Tôi ngạc nhiên, hỏi lại rằng chẳng phải khoản thưởng cuối năm của tôi đã chuyển cho cô ấy cách đây một tuần rồi hay sao. Nhưng vợ lắc đầu, nói đó không phải khoản tiền cô ấy đang nhắc tới.

Theo lời vợ, lương tháng 13 ở đây là khoản tiền tôi phải trả riêng cho cô ấy - như một dạng “thù lao” sau một năm làm vợ, chăm sóc gia đình, quán xuyến nhà cửa.

Cô ấy nói rằng, suốt một năm hy sinh, lo toan đủ thứ trong nhà, cô ấy xứng đáng được nhận khoản lương tháng 13, giống như tôi đi làm cả năm thì cuối năm được thưởng. Đó là phần ghi nhận cho công sức và sự vất vả của một người vợ.

Ban đầu tôi còn bật cười, nghĩ rằng cô ấy chỉ nói đùa. Tôi bảo: “Anh không có. Lương tháng nào anh cũng đưa hết cho em rồi mà”. Thế nhưng vừa dứt lời, vợ tôi lập tức giận dữ. Cô ấy trách tôi không yêu cô ấy, không coi trọng công sức của vợ, không biết trân trọng người phụ nữ ở nhà quán xuyến mọi thứ. Rồi đem bạn bè ra so sánh: Chồng người ta ai cũng cho vợ lương tháng 13, chỉ riêng cô ấy là không có.

Tôi ngồi lặng đi. Trong đầu quay cuồng đủ thứ. Tôi không phủ nhận sự nhọc nhằn của vợ. Tôi hiểu rằng làm vợ, làm dâu chưa bao giờ là dễ dàng. Nếu thực sự có tiền dư, tôi sẵn sàng đưa. Nhưng vấn đề là tôi không có. Tôi không hề có một khoản tiết kiệm bí mật nào. Tiền trong tay tôi thế nào, vợ là người nắm rõ nhất. Cả năm nay, tôi đã đưa hết lương.

Tôi cố giải thích thật nhẹ nhàng rằng tôi không có tiền dư, rằng khả năng của tôi chỉ đến thế. Nhưng vợ vẫn giận, còn gọi điện tâm sự với bạn thân, kể rằng tôi keo kiệt, không chịu trả lương cho vợ.

Những ngày sau đó, không khí trong nhà trở nên nặng nề đến ngột ngạt. Vợ ít nói, lạnh nhạt, còn tôi thì mệt mỏi đến kiệt sức. Tôi nói với vợ rằng mỗi nhà một hoàn cảnh. Chồng bạn cô ấy kinh doanh lớn, có tiền cho vợ là chuyện bình thường. Còn tôi chỉ là nhân viên làm công ăn lương, tháng nào cũng đưa hết tiền cho vợ thì lấy đâu ra khoản lương tháng 13 để cho thêm.

Tiền tôi đưa, tôi chưa bao giờ cấm vợ chi tiêu. Thích mua gì, cần sắm gì cho con, cho gia đình, tôi đều đồng ý. 

To tiếng với vợ thì tôi sợ cô ấy tổn thương. Thú thật, ngoài chuyện bỗng dưng đòi lương tháng 13 khiến tôi khó hiểu, vợ tôi là người chăm sóc con cái rất chu đáo. Tiền tôi đưa, cô ấy chưa bao giờ tiêu hoang, luôn chi tiêu chắt chiu, tiết kiệm. Nhờ vậy, gia đình tôi mới sớm trả hết nợ nhà, mua được xe như bây giờ.

Nhưng nếu im lặng thì không khí trong nhà cứ lạnh dần đi. Tôi thậm chí đã nghĩ đến việc vay bạn bè một khoản tiền đưa cho vợ, chỉ để “êm cửa êm nhà”, cho cô ấy vui, cho gia đình yên ổn. Thế nhưng rồi tôi lại sợ, nếu năm sau cô ấy tiếp tục đòi, chẳng lẽ năm nào tôi cũng phải đi vay?

Và nếu vợ có lương tháng 13 cho vai trò làm vợ, thì ai sẽ trả cho tôi lương tháng 13 cho 6 năm làm chồng?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nam Việt