Vừa yên ổn ở viện dưỡng lão, con gái vào thăm nói một câu khiến tôi mất ngủ
Tôi từng nghĩ, về già cứ có tiền thì mọi vấn đề đều được giải quyết giản đơn. Nhưng giờ đây rõ ràng tôi có tiền mà chẳng biết nên làm gì, sống ở đâu lúc này?
74 tuổi, tôi chủ động chọn chuyển vào viện dưỡng lão, dự tính đó sẽ là nơi ở cho tới khi nhắm mắt xuôi tay. Tôi đã dùng nhiều thời gian để tìm hiểu đủ đường lợi hại và quyết định không trở thành gánh nặng, làm phiền con cái.
Ý nghĩ phải làm phiền người khác luôn là điều khiến tôi lo sợ. Tôi tính cả rồi. Vợ chồng tôi từ khi còn trẻ khỏe đã cố công tạo dựng được khối tài sản là hai ngôi nhà đủ rộng, một để ở và một hiện cho thuê.
Chúng tôi dự tính, khi một trong hai vợ chồng qua đời, người còn lại sẽ làm thủ tục tặng cho con cái. Ngôi nhà đang ở thì cho vợ chồng con trai cả. Ngôi nhà đang cho thuê thì cho con gái út.
Tuy nhiên, sau khi chồng qua đời, tôi có quá nhiều thời gian để suy ngẫm và chiêm nghiệm lại. Hai con tôi đều đã dựng vợ, gả chồng. Chúng đều ngoan ngoãn, hiếu thảo nhưng vì quá bận rộn với mưu sinh nên chẳng đứa nào còn thời gian dành cho cha mẹ.
Lúc nào tôi cũng chỉ có một mình, hết quanh quẩn dọn dẹp lại ra ban thờ tự nói chuyện với người chồng đã khuất. Tôi biết, điều kiện của tôi có thể coi là tốt so với nhiều người già khác, không nên ích kỷ đòi hỏi con cháu phải dành thời gian cho mình.
Nhưng nghĩ kiểu gì cũng khó tránh khỏi phiền muộn, cô đơn. Chính vì vậy, tôi quyết định thay đổi kế hoạch. Tôi bàn với các con bán cả hai căn nhà mà tôi đang đứng tên sở hữu. Nhà đang ở bán đi, chia đều cho hai con. Căn đang cho thuê, bán được bao nhiêu tôi dành để vào viện dưỡng lão.
Sau này khi tôi qua đời, tiền ở viện dưỡng lão không tiêu hết, còn bao nhiêu đưa cho con trai lo chuyện thờ cúng. Tính toán tưởng chừng đã toàn vẹn, tôi yên tâm "chuyển nhà". Nghĩ vừa buồn vừa không nỡ, chẳng ngờ sống đến chừng này tuổi còn phải "chuyển nhà", tập làm quen với nơi ở mới.

Tôi khó xử khi con gái tìm đến viện dưỡng lão (Ảnh minh họa: Pinterest).
Vài tháng sau, con gái tôi vào thăm, khóc mếu kêu than. Vợ chồng nó làm ăn thất bát, nợ đầm đìa, sợ không muốn về nhà vì lúc nào cũng có người tìm đòi siết nợ. Con gái có ý nhờ tôi đưa lại số tiền bán nhà mà tôi dành để vào viện dưỡng lão, cho con vay lại và nó sẽ đón tôi về chăm sóc.
Tôi thương con nhưng đủ tỉnh táo để không đồng ý ngay lập tức. Tôi nói tôi cần suy nghĩ thêm, tạm thời từ chối nghe theo sắp xếp của con. Lúc con đã về, tôi ngồi thẫn thờ mãi. Tôi thấy con khóc mà thương thắt gan thắt ruột.
Những giọt nước mắt của con gái khiến tôi ăn không ngon, ngủ không yên. Thời điểm chồng tôi trước khi qua đời phải nằm bệnh viện, con trai và con dâu cũng chỉ vội vã qua lại hỗ trợ phần ngoài. Người chăm bố mẹ chính là con gái. Vì con làm kinh doanh ngoài nên thời gian chủ động hơn.
Giờ tôi chuyển về ở với vợ chồng con gái chắc cũng dễ thở. Nói thật ở viện dưỡng lão tuy nhàn nhã nhưng không hẳn vui. Quanh tôi toàn người già, ai cũng yếu ớt như tôi cả. Người nào cũng đi lại lặng lẽ, khiến tôi càng ủ rũ. Sống với con cháu vui vẻ hơn nhiều.
Sâu thẳm trong lòng tôi vẫn thèm không khí gia đình. Tôi thương các cháu của tôi. Tết nhất tới nơi mà còn lo bị mất nhà, siết nợ. Thân làm mẹ nỡ lòng nào nhìn thấy con "chết mà không cứu"?
Suy cho cùng, điều quý giá nhất của tuổi già không phải trong túi có bao nhiêu tiền, mà là trong lòng có nhẹ nhõm, thanh thản không thôi. Đời người như dòng sông, nước càng chảy xa càng nhẹ. Tôi dần nghiêng về phương án đưa tiền cho con trả nợ.
Cứ tạm thời giải quyết khó khăn trước mắt rồi từ từ tạo dựng lại. Nếu được vậy tôi sẽ dễ chịu biết bao, ít ra còn thấy mình không vô dụng. Tuy nhiên quá nhiều tấm gương, bài học ngoài xã hội lại khiến tôi băn khoăn, lo lắng.
Đưa hết tiền dưỡng già cho con, sống phụ thuộc vào con có phải là lựa chọn khôn ngoan, sáng suốt? Tôi có nên bỏ viện dưỡng lão để quay về sống cùng gia đình con gái hay không? Tôi đang băn khoăn quá.Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.