Em gái khiến vợ chồng tôi có cảm giác không được tôn trọng
Người bạn của em đến nhà không chào hỏi tôi, đặt laptop lên bàn ăn, làm việc đến khuya rồi đi ngủ.
Tôi cưới vợ được hai năm sau 5 năm quen nhau. Ban đầu tôi và ba mẹ cùng nhau gom góp tiền và vay ngân hàng để mua căn chung cư hai phòng ngủ, để tôi và em gái tiện đi học, ba mẹ ở tỉnh lên chơi cũng có nhà và chỗ ngủ. Mọi chuyện đều suôn sẻ và trước khi cưới, gia đình cũng đồng thuận cho vợ tương lai của tôi về ở trước vài tháng cho tiện khi em vừa hết hợp đồng trọ. Gia đình sinh hoạt đầm ấm khiến tôi rất hài lòng và hạnh phúc. Rồi mọi chuyện không như tôi tưởng, cho đến khi em gái bộc lộ những vô tư và mẹ tôi vẫn còn nuông chiều khiến cho vợ tôi cảm thấy khó chịu dần.
Em tôi được cưng chiều từ nhỏ. Đến nay em đã tốt nghiệp đại học và chuẩn bị đi làm. Tuy nhiên, suốt hai năm qua, từ khi còn là sinh viên đến hiện tại, giữa em và vợ tôi đã âm thầm phát sinh nhiều xích mích. Tôi luôn đứng ra can thiệp và giải quyết theo cách riêng, cố gắng tránh để hai người phải đối diện trực tiếp với nhau. Tính em tôi khá vô tư. Khi ở nhà, em ít chủ động làm việc nhà. Ngược lại, em thường bày biện đồ đạc khắp nơi, sử dụng các vật dụng chung như sofa, thảm lót... mà không giữ gìn, khiến đồ đạc nhanh xuống cấp. Khi nấu ăn, em hay bày vẽ nhưng không lau dọn, để vết bẩn bám chặt vào sàn gạch đá nhân tạo, rất khó vệ sinh.

Những việc đó, tôi và vợ có thể chia sẻ và dọn dẹp giúp, kèm theo nhắc nhở để em rút kinh nghiệm. Tôi nhắc em không biết bao nhiêu lần, thậm chí nói cả với mẹ. Mẹ thường bênh em, cho rằng có những ngày em sẽ "năng suất" và làm hết việc nhà. Thực tế, vợ chồng tôi không cần như vậy, chỉ mong em đừng bày bừa. Ăn xong một cái dĩa, uống xong một cái ly cũng có thể rửa ngay, nhưng em thường bỏ vào giỏ chén rồi để đó. Có hôm vợ chồng tôi đi làm về, trong bếp chỉ có một hai cái dĩa như đang chờ tôi về rửa. Nhắc thì em bảo để lát rửa, đến sáng hôm sau vẫn y nguyên.
Chưa kể, rác hữu cơ thường bị nhét đầy thùng, nắp không đóng được nhưng vẫn để qua đêm. Hôm sau ruồi nhặng đậu vào, trong khi phía trên phơi quần áo ở lô gia. Đỉnh điểm của mọi chuyện là việc em tôi thường xuyên dẫn bạn bè về nhà và xem căn nhà như homestay. Hai năm trước, khi tôi vừa cưới, em liên tục tổ chức những buổi tụ tập bạn bè: nghe nhạc Kpop, xem reaction, ăn uống, cười nói từ sáng đến tối, thậm chí ngủ lại qua đêm; có lúc chỉ một hai người, có lúc ba bốn người. Đặc biệt, mỗi khi vợ chồng tôi đi vắng, nhất là trong tuần trăng mật, nhà gần như lúc nào cũng có khách ngủ lại.
Tôi rất bức xúc nhưng vẫn cố kiềm chế, chỉ nhắn cho mẹ góp ý rằng như vậy là không ổn. Mẹ tôi lại tiếp tục bênh em, cho rằng lâu lâu mới có một lần, hoặc bạn em gặp chuyện buồn nên qua ở nhờ. Dù tôi nhiều lần nhấn mạnh sự riêng tư của gia đình nhỏ, mọi chuyện vẫn không thay đổi triệt để. Đa số bạn bè em khi đến nhà đều rất tự nhiên. Máy lạnh, tivi, tủ lạnh, sofa... đều được sử dụng thoải mái như nhà của họ. Có người nằm ườn, gác chân, mở máy lạnh nhưng lại mở toang cửa phòng, thậm chí cửa chính. Tôi chỉ nhận ra điều này khi vô tình chứng kiến và phải kiểm tra camera để chắc rằng mình không đánh giá oan.
Cách đây hai tuần, ba mẹ tôi đi Đà Lạt cùng bạn bè của ba. Mẹ rủ em tôi đi nhưng không đề cập gì đến vợ chồng tôi vì trước đó đã có xích mích. Em tôi không đi cùng hội của ba nhưng vẫn muốn lên Đà Lạt. Đến một buổi chiều, tôi đọc tin trong nhóm gia đình và biết rằng một người bạn của em sẽ đến nhà ngủ lại để sáng sớm xuất phát. Lúc đó, tôi thực sự cảm thấy gia đình nhỏ của mình bị xem thường.
Tối hôm đó, vợ tôi không chịu nổi, bỏ ra ngoài đến tận nửa đêm mới về. Tôi bất an và rất mệt mỏi. Người bạn kia đến nhà không chào hỏi tôi, đặt laptop lên bàn ăn, làm việc đến khuya rồi đi ngủ. Em và bạn cười nói ồn ào đến mức ba tôi phải ra sofa ngủ. Khi tôi nhắc nói chuyện nhỏ lại chỉ nhận được câu "kệ đi". Có phải vợ tôi đã chịu đựng quá nhiều nên giờ không còn muốn nhìn mặt hay xem trọng em chồng nữa. Công việc của tôi vốn đã áp lực, về nhà lại gặp thêm những chuyện này khiến bản thân thực sự kiệt sức. Tôi không muốn gia đình xảy ra xung đột vì thương mọi người. Tôi không biết phải làm sao khi em gái không chịu hiểu, còn mẹ luôn bao bọc và bênh vực em quá.
Căn nhà này hiện còn nợ, được chia ra để vợ tôi và mẹ cùng trả. Vợ tôi rất bất bình khi ngày đi làm mệt mỏi, tối về lại phải rước thêm bực bội. Dù mọi thứ có phần cải thiện hơn so với trước nhưng suốt hai năm qua, chúng tôi vẫn không thể chịu đựng nổi cách hành xử như vậy. Phải làm sao đây, mong nhận được sự chia sẻ.
Hưng Nguyễn