Sốc khi người yêu của bố bằng tuổi con gái

Minh Nhi 28/01/2026 10:12

Bố tôi cặp kè với một người phụ nữ bỏ chồng, mới ngoài 30 tuổi, bằng đúng tuổi tôi. Khi biết chuyện, tôi thực sự sốc vì không nghĩ đến tuổi xế chiều, ông lại đổ đốn như vậy.

Từ bé đến lớn, điều khiến tôi tin nhất trên đời là hôn nhân của bố mẹ tôi. Bố tôi từng là cán bộ, sống nguyên tắc, chỉn chu và rất mẫu mực. Suốt mấy chục năm chung sống, ông chưa từng to tiếng với vợ con. Làm được bao nhiêu tiền, bố đều đưa mẹ giữ, không thiếu một đồng. Trong mắt tôi và anh trai, bố là trụ cột, là điểm tựa vững chắc, là người đàn ông của gia đình theo đúng nghĩa.

Mẹ tôi là “tay hòm chìa khóa” đúng nghĩa. Tằn tiện, chắt chiu từng đồng, mẹ lo toan cho cả gia đình. Nhờ sự vun vén ấy, bố mẹ xây được nhà, mua được đất, dành dụm vàng.

Sốc khi người yêu của bố bằng tuổi con gái - 1

Tôi chưa bao giờ dám nghĩ đến, bố có thể cặp kè với một người bằng tuổi tôi (Ảnh minh họa: pexels).

Khi các con đã trưởng thành, mẹ xây nhà cho anh trai tôi, rồi tiếp tục hỗ trợ tôi một nửa số tiền để cùng chồng mua một căn nhà nhỏ.

Ngôi nhà cũ của gia đình cũng được mẹ xây lại khang trang, có vườn rộng trồng hoa, trồng rau, nuôi gà. Mẹ từng bảo, đó là ước mơ cả đời của bố mẹ: về già chăm vườn - ao - chuồng, sống an yên bên con cháu.

Những năm đầu bố nghỉ hưu, mọi thứ đúng như giấc mơ ấy. Gia đình tôi vẫn quây quần, vui vẻ. Bố mẹ thường rủ nhau đi du lịch, khiến con cháu ai cũng ghen tị. Tôi từng rất mãn nguyện khi nghĩ rằng, sau bao vất vả, cuối cùng bố mẹ cũng có được hạnh phúc trọn vẹn lúc xế chiều.

Nhưng rồi, mọi thứ bắt đầu đi lệch theo cách không ai ngờ tới.

Bố quen thêm những người bạn mới quanh phố. Ban đầu là đi câu cá, tiếp đến là những cuộc nhậu. Chúng tôi còn mừng vì bố có thêm bạn bè, đỡ buồn lúc về hưu.

Thế nhưng càng về sau, mẹ và chúng tôi đều thấy bất an. Bố bắt đầu sa đà vào trò đỏ đen. Lúc đầu chỉ vài triệu, sau đó cả chục triệu, rồi đến vài trăm triệu đồng. Đến một ngày, bố thú nhận nợ gần một tỷ đồng, mẹ con tôi như rơi xuống vực sâu.

Chúng tôi chạy vạy khắp nơi vay mượn để trả nợ cho bố, chỉ mong mọi chuyện dừng lại.

Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu.

Bố tôi cặp kè với một người phụ nữ bỏ chồng, mới ngoài 30 tuổi, bằng đúng tuổi tôi. Khi biết chuyện, tôi thực sự sốc vì không nghĩ đến tuổi xế chiều, ông lại đổ đốn như vậy.

Mẹ tôi biết chuyện như phát điên, sau đó lại bình tĩnh khuyên nhủ chồng. Anh trai và tôi cũng nói chuyện riêng với bố, mong ông quay đầu… nhưng tất cả đều vô ích. Bố ngày càng lúc càng lún sâu, bỏ nhà ra đi, ăn ở với người phụ nữ ấy như vợ chồng.

Rồi đến một ngày bố về, quả quyết yêu cầu mẹ bán ngôi nhà đang ở để chia đôi tiền. Mẹ gào khóc, van xin bởi đó là tài sản duy nhất mẹ còn lại, là cả một cuộc đời tằn tiện, hi sinh mới có được. Nhưng bố lạnh lùng nói một câu khiến tôi ám ảnh mãi: “Đó là tiền tôi làm ra mấy chục năm đưa bà giữ. Giờ tôi lấy lại phần của tôi, bà vẫn còn một nửa”. Cuối cùng, không còn cách nào khác, mẹ đành nuốt nước mắt bán căn nhà ấy.

Chia tiền cho bố xong, mẹ mua một mảnh đất nhỏ gần nhà tôi, dựng căn nhà bé để tiện qua lại với con cháu. Còn bố tôi cùng người phụ nữ trẻ cầm tiền vào Nam sinh sống, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với gia đình.

Từ một gia đình êm ấm, chúng tôi tan tác. Mẹ tôi đau đớn nhưng vẫn gượng dậy, sống kiên cường, làm chỗ dựa cho con cháu. Còn bố tôi theo lời người quen kể lại, đã tiêu gần hết số tiền vào ăn chơi, cờ bạc.

Mới đây, bác cả bất ngờ tìm đến nhà tôi nói rằng, bố đã bị người phụ nữ kia lừa hết tiền và bỏ đi, hiện ông đến Đắk Lắk làm thuê cho một rẫy cà phê. Bác nhờ tôi khuyên mẹ, cho bố một con đường để quay về.

Là con, tôi thực sự rất đau lòng khi nghe tin bố phải sống cuộc sống vất vả như vậy. Dù thế nào, ông vẫn là bố tôi. Tôi cũng từng mong có ngày bố mẹ quay lại, gia đình lại đủ đầy như xưa. Nhưng mỗi lần nghĩ đến những tổn thương mẹ đã chịu đựng, những đêm mẹ khóc cạn nước mắt, tôi lại không nỡ mở lời.

Tha thứ có dễ không? Cho quay về liệu có xóa được những vết nứt đã hằn sâu suốt những năm qua? Hay đó chỉ là sự nhân nhượng khiến mẹ tôi phải tiếp tục sống trong lo lắng, bất an?.

Tôi đứng giữa hai chữ “hiếu” và “thương”, giữa bổn phận làm con và trách nhiệm bảo vệ người mẹ đã hi sinh cả đời vì gia đình. Tôi cũng không biết đâu mới là lựa chọn đúng.

Theo các bạn, trong hoàn cảnh này, tôi nên làm gì?.

Minh Nhi