Chưa kịp dỗ con nín khóc, mẹ chồng đã vội tới giật bé khỏi tay tôi

28/01/2026 16:47

Có khoảnh khắc, tôi nhìn cảnh bà ôm con mình mà trong lòng dâng lên cảm giác ghen tị, khó nói thành lời.

Tôi mới sinh em bé được hơn hai tháng. Người ta vẫn nói thời gian này người mẹ rất yếu đuối, dễ tổn thương nhưng tôi không ngờ có lúc mình lại trở nên khó chịu và xấu tính đến vậy. Tôi viết những dòng này không phải để than thở mà thật sự muốn hỏi: làm sao để tôi thôi cảm giác này, để mình bình thường lại.

Từ ngày có con, mỗi lần nhà nội động vào con, đặc biệt là mẹ chồng, trong tôi lại dâng lên cảm giác rất lạ, không phải ghét cũng không phải thù hằn, mà là tủi thân. Tủi đến mức chính tôi cũng thấy mình vô lý. Tôi biết mẹ chồng thương cháu, tôi biết bà vất vả hơn từ ngày có cháu, tôi biết bà chăm cháu để tôi được nghỉ ngơi. Lý trí hiểu hết nhưng cảm xúc không nghe lời.

Chưa kịp dỗ con nín khóc, mẹ chồng đã vội tới giật bé khỏi tay tôi

Mọi người cứ hay bảo tôi ngoài việc cho con bú ra thì kiểu như bà mới là "mẹ" của con. Con khóc, tôi chưa kịp dỗ đã thấy bà chạy lên rồi giật con khỏi tay tôi. Con ngủ hay giật mình, cần được ôm ấp, bất cứ lúc nào bà rảnh, bà cũng bế. Bé làm gì cũng "đưa bà xem", "để bà coi". Nhiều lúc tôi đứng ngay đó mà thấy mình như người ngoài. Có khoảnh khắc, tôi nhìn cảnh bà ôm con mà trong lòng dâng lên cảm giác ghen tị, khó nói thành lời.

Tôi yêu chồng lắm. Nhiều đêm nghĩ nếu anh biết tôi có những suy nghĩ như vậy, chắc anh sẽ buồn lắm. Tôi không muốn trở thành người con dâu khó chịu, càng không muốn vì mình mà gia đình mất hòa khí nhưng tôi không dừng lại được cảm xúc đó. Nó cứ âm ỉ rồi bùng lên mỗi lần nhìn thấy cảnh ấy.

Tôi biết mình đang yếu tâm lý, có thể là trầm cảm sau sinh, có thể là bản năng làm mẹ quá mạnh. Tôi không ghét ai cả, tôi chỉ thấy mình bị lấy mất vai trò làm mẹ ngay khi vừa kịp làm quen với nó. Tôi viết ra đây, mong mọi người nói thẳng, chửi tôi cũng được để tôi tỉnh táo hơn. Tôi thật sự không muốn trở thành người phụ nữ cay nghiệt chỉ vì không kiểm soát được nỗi tủi thân của mình.

Thu Vân