Chồng đưa con dâu đi mua sắm, thân thiết quá mức khiến tôi bất an

Giang Bùi 28/01/2026 16:30

Con trai tôi đi làm bên Nhật, chồng tôi nói thay con chăm sóc con dâu và các cháu là chuyện bình thường nhưng tôi cảm thấy rất khó chịu về các hành xử của ông ấy.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, ở tuổi ngoài 50, khi con cái đã lớn, gia đình tưởng như yên ổn, tôi lại rơi vào một nỗi bất an âm ỉ và khó gọi tên đến vậy. Tôi rất băn khoăn và đau đầu vì cách cư xử của chồng tôi và con dâu.

Con trai tôi đi nước ngoài làm ăn đã hơn 2 năm. Những ngày đầu xa con, tôi và chồng đều hụt hẫng. Tôi thương con dâu ở nhà một mình, vừa đi làm, vừa chăm hai đứa nhỏ, lại phải gánh vác chuyện đối nội đối ngoại.

Chồng đưa con dâu đi mua sắm, thân thiết quá mức khiến tôi bất an - 1

Chồng tôi và con dâu rất thân thiết, thường xuyên đồng hành với nhau trong nhiều việc khiến tôi hoang mang (Ảnh minh họa: Sina).

Tôi từng tự nhủ rằng, chúng tôi cần dang tay đỡ đần con bé nhiều hơn. Nhưng tôi không ngờ, sự đỡ đần ấy lại... đi quá xa!

Chồng tôi thường xuyên đưa con dâu đi mua sắm. Ban đầu, ông ấy nói rằng ông thay con trai chăm lo cho vợ con nó, sợ con bé tủi thân. Tôi nghe vậy cũng chỉ cười trừ. Nhưng rồi những buổi đi mua đồ kéo dài từ sáng đến tối cùng con dâu, những túi quần áo, mỹ phẩm đắt tiền được mang về khiến tôi khó chịu.

Tôi nhận ra, chồng tôi biết rất rõ con dâu thích màu gì, hay dùng loại mỹ phẩm nào, thậm chí còn nhớ cả size váy, size giày của con bé, trong khi có những thứ của tôi, ông đã quên từ lâu.

Không chỉ dừng lại ở đó, chồng tôi còn thường xuyên nhắn tin hỏi han con dâu mỗi khi con bé đi công tác xa. Những tin nhắn ấy không phải chỉ là dặn dò qua loa, mà là hỏi ăn uống thế nào, có mệt không, đi đường có an toàn không.

Có lần, tôi vô tình thấy điện thoại chồng sáng màn hình lúc nửa đêm, tên con dâu hiện lên với dòng tin nhắn báo chuẩn bị đi công tác về, tim tôi lúc đó như bị ai bóp chặt. Họ nhắn tin với nhau đêm hôm như vậy để làm gì? Tôi không dám cầm điện thoại lên xem tiếp, cũng không dám hỏi, chỉ lặng lẽ quay đi, giả vờ như không thấy gì.

Tôi đã nhiều lần góp ý với chồng, bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể. Tôi nói rằng, ông nên giữ khoảng cách, rằng con dâu dù sao cũng là con dâu, không phải con gái ruột.

Nhưng mỗi lần như vậy, chồng tôi đều tỏ ra khó chịu. Ông ấy cho rằng tôi nghĩ quá nhiều, rằng đầu óc tôi lệch lạc. Chồng tôi khẳng định, đó chỉ đơn thuần là tình cảm bố con, rằng ông đang thay con trai chăm sóc vợ con nó khi nó vắng nhà. Những lời nói ấy khiến tôi vừa tủi thân, vừa hoang mang, đến mức chính tôi cũng bắt đầu nghi ngờ cảm xúc của mình.

Có những tình huống nhỏ nhặt, nhưng lại khiến tôi mất ngủ cả đêm. Ví dụ như những lần con dâu nhờ chồng tôi đưa đón đi làm sớm vì xe hỏng, những bữa cơm mà chồng tôi gắp thức ăn cho con dâu trước, hỏi con bé có hợp miệng không.

Nhiều lúc con dâu buồn bã vì áp lực công việc, chồng tôi là người đầu tiên nhận ra, rồi tìm cách an ủi, còn tôi chỉ biết đứng ngoài...

Đỉnh điểm là một lần, con dâu bị ốm nhẹ. Chồng tôi hủy buổi gặp bạn để ở nhà chăm con bé, nấu cháo, nhắc uống thuốc đúng giờ. Tôi nhìn cảnh ấy mà lòng rối bời. Tôi không thể nói rằng chồng tôi làm sai, bởi chăm sóc người ốm là điều nên làm. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận cảm giác khó chịu đang lớn dần trong lòng.

Tôi không dám kể với con trai. Tôi sợ con nghĩ mẹ đa nghi, sợ con lo lắng khi đang ở nơi đất khách quê người. Tôi cũng không dám kể với bạn bè hay người thân, bởi chỉ cần một lời nói sai, tôi sẽ trở thành người mẹ chồng cay nghiệt, người vợ hay ghen tuông vô cớ. Tôi chọn cách im lặng, lẳng lặng nuốt mọi cảm xúc vào trong.

Nhưng càng im lặng, tôi càng thấy mình bị đẩy ra xa. Tôi bắt đầu để ý ánh mắt của con dâu mỗi khi chồng tôi quan tâm quá mức. Ánh mắt ấy có lúc ngại ngùng, có lúc bối rối, nhưng cũng có lúc rất tự nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên mà con bé được nhận. Tôi không biết con dâu nghĩ gì, cũng không đủ can đảm để hỏi thẳng. Tôi sợ câu trả lời, và sợ cả những gì mình sẽ phải đối diện sau đó.

Nhiều đêm, tôi tự hỏi, liệu có phải tôi đã già rồi nên trở nên nhạy cảm quá mức? Tôi vẫn chăm cháu, vẫn chăm lo việc nhà và giữ cho bề ngoài là một gia đình yên ấm nhưng trong lòng tôi luôn bất an. Tôi không biết phải làm sao để có thể cân bằng được cuộc sống và làm chủ được cảm xúc của mình. Liệu hành động của chồng tôi như vậy có phải bình thường như ông ấy nói không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi