Đi Hàn gửi 3 tỷ đồng về nhờ vợ chồng em mua đất, tôi có nguy cơ mất trắng

Hồng Anh 29/01/2026 15:30

Khi gửi tiền về cho vợ chồng em trai, tôi nghĩ đơn giản rằng, anh em với nhau, ai đứng tên cũng được. Tôi đi xa, không tiện giấy tờ, em ở nhà lo liệu sẽ thuận lợi hơn. Nhưng có ai ngờ...

Tôi là anh cả trong một gia đình có 3 anh em, dưới tôi còn em trai và em gái út. Cha mẹ tôi đã mất cách đây hơn chục năm. Khi ra đi, cha mẹ không để lại nhiều tài sản, chỉ có một căn nhà cũ ở quê - nơi cả tuổi thơ chúng tôi lớn lên với những bữa cơm đơn giản nhưng luôn rộn tiếng cười. Cuộc sống khó khăn nhưng ai cũng tình cảm.

Hơn 10 năm trước, tôi vay tiền đi xuất khẩu lao động ở Hàn Quốc. Quyết định ấy không dễ dàng. Tôi đi trong cảnh gia đình còn nhiều khó khăn, em trai vừa lập gia đình, em gái út chưa ổn định cuộc sống. Tôi nghĩ đơn giản, mình là anh, chịu khổ trước để sau này có điều kiện đỡ đần các em.

Những năm ở xứ người, tôi chắt chiu từng đồng. Tôi nhận đi làm công trình, có hôm làm từ sáng sớm đến tối mịt, tay chân tê dại vì lạnh, lưng đau vì mang vác nặng.

Mỗi lần nhận lương, tôi giữ lại vừa đủ sinh hoạt, còn lại đều gửi về nước theo đợt. Tôi không gửi qua ngân hàng, mà nhờ người quen cầm tiền về đưa cho em trai. Tôi tin em vì đó là em ruột của mình. Tổng số tiền tôi gửi về khoảng 3 tỷ đồng, bản thân cũng đã ghi chép lại.

Đi Hàn gửi 3 tỷ đồng về nhờ vợ chồng em mua đất, tôi có nguy cơ mất trắng - 1

Lẽ nào vì vật chất mà tôi mất tình anh em? (Ảnh minh họa: QQ).

Tôi nhờ em mua một mảnh đất, đứng tên em để tiện làm giấy tờ, rồi xây nhà. Tôi nghĩ, sau này về tôi có chỗ ở, có mái nhà để an cư sau những năm tháng tha hương. 

Mỗi lần tôi gọi điện về, nghe em cập nhật mua được đất rồi, một năm sau thì chia sẻ đã làm nhà, xây móng, lên tầng... Mỗi công đoạn tôi đều nắm rõ, nhưng chỉ là qua những cuộc gọi.

Trong khi đó, căn nhà cũ của cha mẹ cũng do em trai tôi quản lý, giờ em đã cho thuê. Tôi cũng không có ý kiến gì.

Cách đây ít lâu tôi về nước với mong muốn ổn định cuộc sống. Tôi cảm thấy an tâm vì đã có một mái nhà. Tôi dự định sẽ tìm một công việc ở quê để ở gần các em. Nhưng thực tế với tôi là một cú sốc...

Ngôi nhà tôi gửi tiền xây, đứng tên vợ chồng em trai. Khi tôi nhắc đến chuyện chuyển nhượng lại cho tôi, em dâu nói thẳng rằng, đó cũng là mồ hôi nước mắt của vợ chồng em. Rằng em trai tôi cũng góp công, góp sức, tôi không thể nói đó hoàn toàn là nhà của mình. Vợ chồng em tôi đã ở và sinh hoạt trong căn nhà đó mấy năm nay.

Tôi nhìn em trai, chờ một lời nói, nhưng em im lặng. Sự im lặng ấy còn khiến tôi đau hơn bất kỳ lời từ chối nào.

Sau đó, em trai nói tôi hãy ở cùng rồi tìm phương án giải quyết. Tôi thấy em dâu không mấy vui vẻ nên cũng không gật đầu.

Tôi không có chỗ ở nên đành sang nhà em gái út ở nhờ. Nhưng em gái tôi lại đang sống chung với bố mẹ chồng. Tôi là anh, là người đàn ông trưởng thành, ở nhờ nhà em gái khiến tôi vô cùng khó xử. Mỗi bữa ăn, mỗi giấc ngủ, tôi đều thấy mình là người thừa. 

Được ít bữa, tôi ra ngoài thuê trọ. Mỗi bữa tối bên mâm cơm một mình, tôi lại ứa nước mắt.

Tôi rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Tôi băn khoăn không biết có thể giành lại căn nhà bằng pháp luật không. Nhưng rồi kiện tụng ra tòa, tình anh em sẽ chấm hết.

Cha mẹ dưới suối vàng chắc cũng không yên lòng. Còn nếu cố gắng giải quyết trong nội bộ gia đình, em dâu nhất quyết không trả nhà. Em trai thì đứng giữa, không đủ cứng rắn để đưa ra tiếng nói.

Giờ đây, tôi chỉ mong một điều rất nhỏ, có một chỗ ở đúng nghĩa, không phải cúi đầu khi bước vào, không phải nặng lòng khi ngồi xuống. Tôi không muốn mất tình anh em. Nhưng tôi cũng không thể chấp nhận cả đời sống trong cảnh không có gì thuộc về mình.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Hồng Anh