Đi tất niên cuối năm, tôi đã “đi hoang” cùng đồng nghiệp kém tuổi

Minh Nhi 30/01/2026 13:27

Đêm đó, tôi đã không nghĩ nhiều đến đúng - sai, đến những chuẩn mực hay trách nhiệm. Tôi chỉ cho phép mình một lần trôi theo cảm xúc, một lần sống trọn vẹn trong khoảnh khắc mà trái tim dẫn lối.

Công ty tôi vừa tổ chức chuyến tất niên 2 ngày 1 đêm ở Tam Đảo. Chuyến đi đầy sự háo hức, ồn ào và đầy tiếng cười. Vừa đặt chân tới nơi, ai cũng như trút bỏ được áp lực công việc dồn nén suốt cả năm.

Chúng tôi chia đội chơi team building, chạy nhảy giữa làn sương núi bảng lảng, hò reo đến khản giọng.

Buổi chiều là các hoạt động thể thao, những trò chơi ngớ ngẩn nhưng khiến người lớn cũng sung sướng cười vang như con trẻ. Đây đích thị là chuyến đi để xả hơi, để nạp lại năng lượng trước khi bước sang năm mới.

Buổi tối, tiệc cuối năm diễn ra trong không khí hứng khởi. Mọi người nâng ly chúc tụng, hát hò, kể nhau nghe đủ thứ chuyện vui buồn trong năm. Có chút men trong người, cảm xúc dường như cũng được “cởi trói”.

Đi tất niên cuối năm, tôi đã “đi hoang” cùng đồng nghiệp kém tuổi - 1
Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm, cuốn vào những cảm xúc mãnh liệt, hoang dại và rất thật (Ảnh minh họa: Pexels).

Tiếng cười lớn hơn, cái ôm chặt hơn, những lời nói cũng dễ dàng bật ra hơn so với ngày thường. Sau chương trình, vài người rủ nhau ra ngoài hát karaoke. Tôi cũng đi theo, phần vì vui, phần vì không muốn tách khỏi đám đông đang hưng phấn ấy.

Giữa chừng, tôi ra ngoài hít thở khí trời. Tam Đảo về đêm lạnh, sương xuống dày, không khí vừa trong lành vừa tĩnh lặng đến lạ.

Đang đứng một mình thì Hiếu (cậu em kém tôi hai tuổi trong công ty) cũng bước ra. Cậu ấy tháo áo khoác, nhẹ nhàng khoác lên vai tôi. Một cử chỉ rất nhỏ thôi nhưng trong cái lạnh ấy, nó lại mang theo cảm giác ấm áp khó gọi thành lời.

Chúng tôi ngồi xuống bậc thềm, nói với nhau những câu chuyện vu vơ, từ chuyện công việc, gia đình, những dự định chưa thành hình.

Không ai nói điều gì vượt giới hạn nhưng có những khoảng lặng bất chợt khiến tôi bối rối. Rồi trong một khoảnh khắc rất ngắn, rất vô tình, chúng tôi chạm vào ánh mắt nhau. Tôi vội vàng né nhưng không hiểu sao, tim mình đập nhanh một cách bất thường.

Có lẽ là do men rượu, do thời tiết buốt lạnh hoặc cũng có thể là do những yếu mềm tích tụ bấy lâu mà tôi không nhận ra. Hiếu bất chợt nắm lấy tay tôi. Bàn tay ấy ấm, siết nhẹ nhưng đủ khiến tôi mất phương hướng. Cậu kéo tôi đi dạo trong sương, còn tôi thì ngoan ngoãn bước theo, như thể lý trí đã tạm thời rời bỏ tôi lúc ấy.

Đêm đó, tôi đã không nghĩ nhiều đến đúng - sai, đến những chuẩn mực hay trách nhiệm. Tôi cho phép mình một lần trôi theo cảm xúc, một lần sống trọn vẹn trong khoảnh khắc mà trái tim dẫn lối.

Chúng tôi đã ở bên nhau suốt đêm, cuốn vào những cảm xúc mãnh liệt, hoang dại và rất thật. Tôi chưa từng trải qua cảm giác như vậy, ngay cả với người yêu mình, dù chúng tôi đã ở bên nhau hơn 8 năm, dịu dàng, quan tâm và luôn cho tôi cảm giác bình yên nhất.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, cảm xúc đầu tiên của tôi không còn là dư vị ngọt ngào, mà là sự trống rỗng pha lẫn hối hận. Nhìn ánh sáng mờ sương len qua cửa sổ, tôi bỗng thấy mình như vừa đi lạc rất xa khỏi con người mà tôi vẫn tin là mình hiểu rõ nhất. Tôi cầm điện thoại lên và ngay lúc đó, tin nhắn của người yêu hiện ra: “Em đi chơi vui không? Tối qua chắc đi chơi với bạn nên không để ý điện thoại của anh à?”.

Những dòng chữ quen thuộc, giọng điệu quan tâm ấy như kéo tôi trở lại thực tại. Một thực tại nơi tôi có một người yêu luôn yêu thương, chăm sóc, nơi chúng tôi đã lên kế hoạch cho đám cưới chỉ còn 3 tháng nữa. Cảm giác tội lỗi ập đến, nặng nề đến mức tôi thấy khó thở. Tôi nhận ra mình vừa làm tổn thương người tôi yêu nhất, chỉ bằng sự yếu lòng của chính mình.

Những ngày sau khi trở về, Hiếu vẫn quan tâm tôi. Cậu nhắn tin hỏi han, mang cho tôi những ly cà phê buổi sáng như một thói quen mới hình thành. Trong ánh mắt cậu, tôi thấy sự dịu dàng xen lẫn buồn bã.

Tôi nhắn cho Hiếu nói rằng, hãy xem đó là một “tai nạn”, rằng tôi đã là “hoa có chủ”, rằng con đường phía trước của tôi đã được định sẵn. Tôi mong cậu dừng lại và trả tôi về với cuộc sống vốn có của mình.

Hiếu không nói gì nhưng tôi hiểu tình cảm của cậu. Chính điều đó khiến tôi day dứt hơn cả. Tôi tự hỏi: phải chăng mình quá ích kỷ? Ích kỷ khi để bản thân trôi theo cảm xúc nhất thời, rồi lại ích kỷ khi chọn quay về nơi an toàn, bỏ lại phía sau một người vừa kịp trao đi tấm chân tình?

Tôi yêu người yêu mình. Tình yêu
ấy không cuồng nhiệt, không bùng cháy dữ dội nhưng bền bỉ và đủ đầy. Ở bên anh, tôi có cảm giác được che chở, được là chính mình, được tin tưởng vào một tương lai ổn định. Và có lẽ, điều khiến tôi rung động trước Hiếu không phải là tình yêu, mà là sự mới mẻ, là cảm giác khao khát, là những phút giây yếu mềm tôi vô tình đánh rơi trong một đêm đi lạc.

Tôi không biết mình có quá ích kỷ không? Có lẽ tôi đã sai, rất sai. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, con người ai cũng có lúc yếu đuối. Điều quan trọng là sau vấp ngã, ta chọn đứng ở đâu, chọn trở thành người như thế nào.

Tôi chọn quay về, đối diện với sự day dứt của chính mình và cố gắng sống tốt hơn với lựa chọn đã an bài.

An Hương

Minh Nhi