'Tiếc gì chợ cóc khói bụi, ồn ào'

31/01/2026 15:01

Trong siêu thị, rau được đóng gói, thịt có nguồn gốc rõ ràng, khu vực bán hàng sạch sẽ, không khói bụi, ruồi nhặng bay loạn xạ như ngoài chợ.

Tôi có thói quen mua thực phẩm ở siêu thị, dù không ít lần nghe người quen nhắc: "Thực phẩm siêu thị thì khác gì chợ đâu, lại còn đắt hơn". Tôi không phản bác, vì thực tế ai cũng hiểu, ở Việt Nam bây giờ, nói đến vệ sinh an toàn thực phẩm thì thật sự "không biết đường nào mà lần". Nhưng giữa nhiều lựa chọn đầy rủi ro, tôi vẫn chọn nơi khiến mình bớt lo hơn.

Tôi không thích mua thực phẩm ở những chợ cóc ven đường. Đó là nơi rau, thịt, cá được bày la liệt, sát mặt đất, ngay cạnh dòng xe cộ nườm nượp khói bụi. Nắng lên thì bụi bám, mưa xuống thì nước bẩn văng tung tóe. Người bán, người mua chen chúc, ồn ào, mặc cả liên hồi. Có thể thực phẩm ở đó sạch, cũng có thể không, nhưng phần lớn người mua, trong đó có tôi trước đây, đều "tặc lưỡi": thôi thì rẻ, thôi thì tiện, mua đại về ăn.

Thực phẩm trong siêu thị, nếu nói chắc chắn an toàn tuyệt đối thì tôi cũng không dám khẳng định. Nhưng chí ít, tôi có cảm giác yên tâm hơn phần nào. Rau được đóng gói, thịt có nguồn gốc ghi rõ ràng, khu vực bán hàng sạch sẽ, không khói bụi, không ruồi nhặng bay loạn xạ. Có thể chỉ là cảm giác, nhưng trong bối cảnh niềm tin về an toàn thực phẩm ngày càng mong manh, cảm giác ấy với tôi rất quan trọng.

Một lý do khác khiến tôi chọn siêu thị là sự tiện lợi. Tôi sống trong một tòa nhà có siêu thị ngay dưới chân, tan làm về chỉ cần xuống vài phút là mua được ít thịt lợn, bó rau, vài món cần thiết cho bữa tối. Tôi không phải gửi xe, không phải lượn vòng tìm chỗ dừng giữa dòng người đông đúc, càng không phải hoa mắt giữa hàng trăm sạp hàng bày biện lộn xộn như ở chợ truyền thống.

>>35.000 đồng một mớ rau muống ngoài chợ, sao không vào siêu thị?

Tôi cũng không có thói quen mặc cả. Việc phải hỏi giá, trả giá, nghe những câu qua lại đôi khi khiến tôi mệt mỏi hơn là hứng thú. Trong khi đó, các bà, các mẹ đi chợ quả thật rất giỏi buôn chuyện, giỏi lựa hàng, giỏi tính toán sao cho có lợi nhất. Nhưng với tôi, sau một ngày làm việc căng thẳng, điều tôi cần là sự yên tĩnh, ngăn nắp và nhanh gọn, hơn là những dãy hàng quán xộc xệch tràn ra giữa đường, nơi mà việc xếp hàng dường như không tồn tại.

Chợ truyền thống có vai trò của nó và vẫn là lựa chọn của rất nhiều gia đình. Tôi không phủ nhận điều đó. Nhưng trong một thực tế mà vệ sinh an toàn thực phẩm ngày càng đáng lo, tôi chấp nhận trả thêm một chút tiền để đổi lấy sự yên tâm tương đối, sự trật tự và cảm giác dễ chịu khi mua sắm.

Vì vậy, tôi ủng hộ việc từng bước dẹp bỏ các chợ cóc tự phát, nhất là những điểm buôn bán lấn chiếm lòng lề đường, mất vệ sinh và tiềm ẩn nguy cơ mất an toàn thực phẩm. Không phải để "đẩy khó" cho người bán hay phủ nhận thói quen mua bán lâu đời, mà để trả lại trật tự đô thị, bảo vệ sức khỏe cộng đồng và buộc hoạt động kinh doanh thực phẩm phải đi vào khuôn khổ.

Hita