Bị tôi "cắm sừng", vợ đi khách sạn với trai Tây để trả đũa
Tôi từng qua đêm với người khác sau một chuyến team building. Và 2 năm sau, tôi là người ngồi chờ vợ về lúc sáng sớm.
Hai năm trước, tôi phạm một sai lầm lớn từ chuyến đi team building cùng công ty.
Sau bữa tiệc, vài ly bia quá chén, những câu nói nửa đùa nửa thật của một đồng nghiệp nữ vẫn ngồi cạnh tôi mỗi ngày, rồi cả nhóm đi hát. Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc mình bước vào thang máy khách sạn cùng cô ấy, trong đầu vẫn còn le lói một ý nghĩ yếu ớt: “Chắc chỉ là say thôi”. Nhưng khi cửa thang máy khép lại, tôi đã không dừng lại được nữa.
Chúng tôi qua đêm cùng nhau. Sau đó, tôi lao vào mối quan hệ bí mật này được vài tháng, trước khi bị vợ phát hiện. Nỗi ám ảnh vì hôn nhân đứng trên bờ vực đổ vỡ theo tôi đến bây giờ.
Vợ tôi ôm đứa con 4 tháng tuổi bỏ về nhà ngoại, tôi làm đủ mọi cách để xin lỗi, năn nỉ vợ, hứa chấm dứt mọi liên lạc với nhân tình. Sau đó, tôi chuyển công việc, sống đàng hoàng hơn. Vợ tôi cũng nguôi ngoai, cho tôi một cơ hội.

Vợ ngoại tình với trai Tây để "trả đũa" sau khi bị tôi phản bội (Ảnh minh họa: Pinterest).
Từ đó đến nay, tôi sống trong tâm thế của người mang nợ. Vợ đã tha thứ nhưng dường như cô ấy không vui vẻ như xưa nữa. Cô ấy trầm tính hơn, có những mối quan hệ bạn bè mới, ít khi chia sẻ vui buồn cùng tôi. Những lần bị cô ấy lạnh nhạt, tôi lại tự nhủ: “Mình từng làm cô ấy đau như vậy, thì bây giờ phải chấp nhận chuyện này”.
Nói thêm về chúng tôi, tôi năm nay 32 tuổi, làm trong ngành thương mại điện tử. Vợ tôi 30 tuổi, trước đây làm truyền thông cho một sân golf lớn, nhưng từ khi sinh con đến nay cô ấy nghỉ việc, ở nhà chăm con cái, nhà cửa.
Chúng tôi lúc yêu thì rất mặn nồng, nhưng từ khi cưới dần ít có thời gian dành cho nhau. Tôi đi làm từ sáng đến tối muộn mới về, nhiều hôm không ăn ở nhà. Vợ tôi ban đầu cũng hay đòi hỏi tôi quan tâm, chiều chuộng cô ấy, nhưng sau biến cố 2 năm trước, vợ độc lập hơn, không còn hỏi han, nói lời ngọt ngào với tôi nữa. Nhiều lúc tôi cảm giác chúng tôi sống chung chỉ vì con.
Có lẽ tôi đã đánh giá thấp sự im lặng và thay đổi của vợ.
Khoảng vài tuần nay, vợ tôi thi thoảng sang ngoại ở. Trước đây, cô ấy vẫn dẫn bé về nhà bố mẹ để nhờ ông bà ngoại trông. Nhưng con của chúng tôi năm nay hơn 2 tuổi, đã đi nhà trẻ, nên việc cô ấy không về nhà khiến tôi buồn phiền. Tôi đã góp ý với vợ nhưng cô ấy nói chỉ muốn thay đổi không khí, tôi không cần nghĩ nhiều.
Tối hôm nọ, vợ nói không về nhà vì sang ngoại chơi. Tôi mở máy tính vợ, vào Zalo và thấy tin nhắn ẩn, chiếc kính lúp báo màu đỏ ở ô tìm kiếm. Chi tiết nhỏ nhưng đủ làm tôi lạnh sống lưng. Tôi gọi video cho vợ lúc gần nửa đêm, vợ tôi có vẻ say xỉn, nói rằng đang ở quán bar với các bạn ở công ty golf cũ. Tôi giục vợ đi về nhà nhanh, nhưng vợ tôi nói rằng hôm đó sẽ về nhà mẹ ngủ.
Đến 1h sáng, tôi gọi video, vợ bắt máy, không còn tỉnh táo, nói vài câu gì đó tôi nghe không rõ, nhưng tôi cũng đã kịp nhìn thấy ánh đèn vàng của một căn phòng khách sạn trước khi vợ tắt máy.
Tôi gọi lại lần nữa thì điện thoại báo "thuê bao không liên lạc được". Tôi chết lặng, cả đêm không ngủ được.
Đến trưa hôm sau, vợ tôi về nhà. Cô ấy trông mệt mỏi, thừa nhận luôn với tôi rằng thời gian qua quen một người đàn ông nước ngoài, đã hẹn hò vài lần. Đêm đó, vợ tôi đi bar cùng nhóm bạn rồi đến khách sạn để gặp người tình.
Vợ tôi thú nhận mọi chuyện, xin lỗi tôi, rồi nói rằng không muốn sống trong trạng thái giấu giếm tôi nữa. Hóa ra, vài tuần qua cô ấy tranh thủ những lần về ngoại là để đi chơi với trai Tây.
Tôi ngồi nghe từng câu, tai như ù đi, không tin nổi mọi thứ đã lặp lại với chính mình. Khi bình tĩnh hơn, tôi và vợ tiếp tục ngồi nói chuyện với nhau. Vợ tôi nói rằng cô ấy có người khác nhưng không xem đây là mối quan hệ nghiêm túc. Cô ấy chỉ yếu lòng, muốn giải tỏa những ấm ức lâu nay, sẵn sàng cắt đứt với người tình ngoại quốc, còn thực tâm vẫn muốn quay về với gia đình.
Vợ tôi nói muốn tôi tha thứ cho cô ấy, "vì em từng tha thứ cho anh, lần này chúng ta hòa nhau".
Sự tổn thương, mất mặt vì bị vợ phản bội khiến tôi phát điên. Tôi tưởng tượng ra cảnh họ hẹn hò, cười nói bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ. Tôi tự hỏi cô ấy có từng chạm vào người đó bằng sự tò mò giống như tôi từng chạm vào đồng nghiệp năm nào không.
Và điều tàn nhẫn nhất là, tôi hiểu mọi chuyện đang diễn ra với vợ tôi, hiểu cảm giác yếu lòng, hiểu khoảnh khắc tự nhủ “chỉ một lần thôi”. Hiểu cả việc sau đó sẽ hối hận đến mức nào. Tôi thậm chí còn không thể thốt ra lời trách móc, mắng mỏ trước mặt vợ.
Họ thường nói tình huống này là "ông ăn chả, bà ăn nem". Nhưng ở trong đó rồi mới biết, không có sự công bằng nào cả. Chỉ có hai người cùng mất niềm tin về đối phương và một người phải sống trong nỗi đau không thể kêu than, vì chính mình từng gây ra điều tương tự.
Hai năm trước, vợ tôi chọn ở lại. Còn bây giờ, đến lượt tôi phải quyết định. Tôi hoang mang, xấu hổ, ghen tuông, mắc kẹt trong những suy nghĩ hỗn loạn. Tôi vẫn yêu vợ, nhưng bây giờ cảm xúc tức giận, hận thù khiến mọi điều trở nên nặng nề.
Tôi biết cô ấy đã vì đau khổ, thất vọng về tôi mới đi đến sai lầm đó, nhưng sự hơn thua, trả đũa nhau cuối cùng lại khiến chúng tôi đánh mất điều quý giá hơn cả: Sự kết nối giữa hai tâm hồn.
Liệu tôi còn cứu vãn được hôn nhân không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.