Đuổi chồng đi trong lúc nóng giận, tôi đâu ngờ đẩy anh vào vòng tay vợ cũ

PV 02/02/2026 13:30

Chỉ một câu mất kiểm soát trong lúc nóng giận: “Anh muốn đi đâu thì đi”, tôi đâu ngờ đó lại là khởi đầu cho chuỗi ngày bế tắc trong cuộc hôn nhân của mình.

Đã 1 tháng trôi qua kể từ lúc đọc được tin nhắn vợ cũ của chồng nhắn trong điện thoại của anh rằng chị ấy có thể đang mang thai đứa con của 2 người, tôi vẫn chưa hết sốc. 

Ngày đi làm còn đỡ, cứ đêm về nhắm mắt lại là những dòng chữ quái quỷ kia lại ám ảnh tôi đến quay quắt. Trách chồng một, tôi tự trách mình mười.

Giá như hôm ấy, tôi đã không hồ đồ buông lời cay nghiệt đuổi anh ra khỏi nhà thì giờ đâu đến cơ sự này?   

Tôi lấy anh khi anh bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầu được 5 năm. Tôi chỉ biết lý do anh và vợ cũ ly hôn là bởi chị vợ bỏ bê gia đình, tối ngày chỉ biết việc ở cơ quan.

Tuy nhiên, dù đường ai nấy đi nhưng họ cư xử rất văn minh và phân công việc chăm sóc con rất rành rẽ. Đứa con gái ở với mẹ nên mỗi cuối tuần anh có nhiệm vụ đến đưa con đi chơi, đi học nhạc. Và các dịp lễ, Tết, sinh nhật con gái, anh đều có mặt để chăm lo cho con. 

Tôi không lấy làm khó chịu với điều này vì nghĩ việc anh có trách nhiệm với con cái là tốt và hơn nữa mỗi lần sang đó, anh không bao giờ ở quá 1 tiếng như đã giao hẹn với tôi. Anh và chị vợ cũ đều là người có học thức, có địa vị xã hội nên tôi cũng phần nào tin tưởng. 

Đuổi chồng đi trong lúc nóng giận, tôi đâu ngờ đẩy anh vào vòng tay vợ cũ - 1

Chỉ một câu mất kiểm soát trong lúc nóng giận tôi đẩy chồng vào vòng tay vợ cũ (Ảnh minh họa: iStock).

 Chuyện sẽ không có gì đáng nói nếu không có cuộc xung đột giữa vợ chồng tôi hôm ấy. Trong cơn nóng giận, tôi đã buông lời thô lỗ: “Anh cút đi. Anh muốn đi đâu thì đi”. 

Quá giận, anh hùng hổ xách xe ra khỏi nhà trong phút chốc và đi một mạch đến tận chiều hôm sau mới về. Tôi gọi điện không nghe máy, tôi nhắn tin không trả lời. 

Biết mình đã quá lời nên tôi đã xin lỗi ngay sau đó và tìm cách làm hòa. Anh không một lời trách cứ tôi nhưng anh trở nên lặng lẽ, thu mình. Tôi nghĩ rồi thời gian và sự ăn năn của tôi sẽ khiến anh bình tâm trở lại. 

Đúng là sau đó chừng 1 tuần, anh có vui vẻ trở lại, nhưng cũng chính lúc này anh lại khiến tôi sốc khi thú nhận rằng đêm hôm bị tôi đuổi đi đó, anh đã về nhà vợ cũ ngủ.

Anh nói rằng anh với vợ cũ không còn tình cảm nhưng giữa đêm hôm không biết đi đâu, anh ghé vào đó thăm con và xin ngủ lại ở phòng khách. 

Anh cầu xin tôi tha thứ và nói rằng: Ai cũng có sai lầm nên hãy bỏ qua cho nhau để cùng gây dựng cuộc sống chung. Tôi nghĩ cũng có 1 phần lỗi của mình hôm đó nên cũng nhanh chóng nguôi ngoai và tha thứ cho anh. 

Tuy nhiên, linh cảm của người phụ nữ khiến tôi thấy bất an và nhiều ngày sau đó, cứ khi nào có dịp là tôi lại lén đọc tin nhắn trong điện thoại của chồng. Và rồi bất ngờ một hôm đập vào mắt tôi là dòng tin nhắn của chị vợ cũ: “Em thấy đau đầu, chóng mặt và thử que đã thấy lên 2 vạch…”. 

Trời ơi, tôi xây xẩm mặt mày kể từ hôm đó nhưng không dám nói với chồng ngay vì sợ trong cơn nóng giận tôi lại làm điều gì mất khôn như hôm trước. 

Tôi nén giận vào lòng, giả vờ như không hề hay biết chuyện gì. Tôi vẫn chu toàn việc cơ quan, việc nhà, vẫn niềm nở với chồng nhưng trong lòng thì rối như tơ vò. Nhưng tôi sợ mỗi khi anh có cuộc gọi hay tin nhắn đến, vừa sợ anh nhận thêm tin nhắn từ vợ cũ, vừa sợ chính mình không đủ bình tĩnh để tiếp tục giả vờ.

Ngoại trừ việc vừa mới xảy ra, anh là người chồng hoàn hảo: Giỏi giang trong công việc, thu nhập tốt, chăm sóc và chiều chuộng vợ con. Chính vì thế cứ mỗi khi ý nghĩ về việc vợ chồng ly tán loáng thoáng xuất hiện trong đầu là ngay lập tức tôi lại tìm đủ mọi lý do để biện minh cho anh. 

Rằng đó chỉ là phút yếu lòng của anh, rằng có thể có thể cái thai kia không phải của anh hoặc biết đâu chỉ là một sự hiểu lầm nào đó. 

Thậm chí, mỗi lần nghĩ đến việc tày đình này, tôi không ngừng dằn vặt bản thân. Phải chăng tất cả đều bắt đầu từ câu nói cay nghiệt của tôi hôm ấy? Nếu tôi kiềm chế hơn, nếu tôi không buông lời đuổi anh đi, liệu anh có quay về nhà vợ cũ trong đêm đó không? Liệu chuỗi bi kịch này có xảy ra hay không? 

Nghe chuyện của tôi, cô bạn thân phán một câu xanh rờn khiến tôi lặng người: “Nếu anh ấy thật sự coi trọng mày, thì dù mày có nói nặng lời thế nào, anh ta cũng sẽ không về với vợ cũ”. Phải chăng tôi đã quá dễ dãi, quá tin tưởng vào cái gọi là sự “văn minh” giữa anh và vợ cũ?

Không thể kiềm chế thêm, tôi quyết định đối diện, tôi bật khóc, chìa tin nhắn tôi chụp lại được cho anh xem, anh im lặng rất lâu. Và anh thú nhận có lỡ quá đà một lần duy nhất trong đêm ở lại nhà chị vợ cũ đó nhưng anh cũng không chắc cái thai có phải của mình hay không.

Anh nói anh sẽ chờ kết quả ADN và nếu đó là con anh thật thì anh sẽ có trách nhiệm đóng góp nuôi chứ hoàn toàn không muốn phá vỡ gia đình
hiện tại của mình. Anh xin lỗi tôi và mong nhận được sự tha thứ, bao dung từ tôi. 

Tôi nghe mà nước mắt chảy không ngừng. Tôi tự trách bản thân mình rất nhiều, giá như ngày ấy tôi mềm mỏng hơn thì có lẽ anh đã không rời khỏi nhà trong đêm đó.

Tuy nhiên, cũng có lúc tôi tự hỏi: Một cuộc hôn nhân chỉ cần một câu nói nóng giận đã đủ để tan vỡ, liệu có thực sự vững vàng? Hay sâu thẳm trong lòng anh, cánh cửa với vợ cũ chưa bao giờ khép lại?

Giờ đây, dù lựa chọn cách nào cuộc hôn nhân của tôi cũng không còn vẹn nguyên như trước nữa. Nếu chấp nhận ở lại đồng nghĩa tôi phải sống chung với nỗi ám ảnh về sự phản bội của chồng, về một đứa trẻ có thể là con chồng mình với người cũ. Nếu rời đi, tôi thành người lỡ dở, con tôi chịu cảnh cha mẹ ly hôn. 

Cứ mỗi khi đêm xuống, nhắm mắt lại nỗi đau lại giằng xé tâm can tôi. Tôi nhận ra rằng, tình yêu và hôn nhân mong manh đến đáng sợ. Chỉ một câu nói không kiểm soát trong lúc nóng giận, chỉ một cánh cửa mở ra trong đêm là đủ để mọi thứ rẽ sang một hướng khác mà dẫu cách nào cũng không thể quay về như ban đầu được nữa. 

Hà Thu

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

PV