Gia đình chồng chỉ muốn chúng tôi ly hôn

03/02/2026 00:00

Tôi không biết có đủ nghị lực và can đảm tiếp tục sống ở xứ người cùng nhà chồng hay về nước làm lại tất cả.

Tôi 33 tuổi, lấy chồng hơn một năm. Chồng tôi là người Việt sống tại Đức, có con riêng 12 tuổi. Khi quen anh, tôi đang học năm cuối đại học. Vợ chồng tôi quen nhau qua anh họ tôi sống bên này. Chồng hơn tôi 10 tuổi. Chúng tôi yêu nhau khoảng một năm (yêu xa), sau đó anh về Việt Nam cưới tôi. Hai tháng sau, anh đón tôi sang Đức định cư. Chồng tôi là chủ một quán ăn nhỏ, công việc rất vất vả. Tôi cũng muốn sang phụ giúp chồng nhưng mọi chuyện lại không hề suôn sẻ. Chồng tôi có một người chị gái 42 tuổi, sống ở tầng trên và làm việc ở tầng dưới của quán. Vấn đề của tôi không nằm ở con riêng của chồng mà chủ yếu xuất phát từ phía gia đình anh.

Gia đình chồng chỉ muốn chúng tôi ly hôn

Ngay từ lần đầu tôi về ra mắt, gia đình chồng đã không có thiện cảm. Một phần vì tôi còn trẻ so với chồng, đang đi học, chưa có việc làm ổn định; phần khác vì tôi vụng về trong việc nhà như nấu nướng, dọn dẹp. Khi đó, dù chỉ là bạn về thăm, họ cười nói xã giao chứ không thực sự đón nhận tôi. Chị gái chồng còn nói thẳng rằng không nên lấy vợ trẻ về để ăn bám, hầu hạ cả đời mà chẳng được tích sự gì. Dù vậy, tôi vẫn bỏ qua vì nghĩ chúng tôi đến với nhau bằng tình yêu. Khi chính thức về làm dâu, còn non nớt và vụng dại, tôi lại càng bị soi mói nhiều hơn, khiến cái nhìn của gia đình chồng về tôi càng xấu đi. Khi sang Đức sống cùng chồng, mọi chuyện trở nên căng thẳng.

Tôi cũng tự nhận lỗi vì không khéo léo trong cách cư xử với chị chồng: ít nói chuyện, không hay lên chơi. Trong khi đó, nhà chồng vốn đã không thích tôi từ đầu nên tôi thường xuyên bị chị ấy soi xét, chửi mắng từ công việc đến sinh hoạt hàng ngày. Dần dần, tôi sinh ác cảm và không muốn tiếp xúc. Đỉnh điểm là có lần tôi quá uất ức nên bỏ ra ngoài buổi tối và về muộn. Sau việc đó, chồng mắng tôi, rồi chị chồng có cớ gọi điện kể xấu với bố mẹ chồng. Biết mình sai, tôi xin lỗi anh và lên xin lỗi chị ấy, thế nhưng vẫn bị chửi mắng, xúc phạm. Mẹ chồng cũng gọi sang, kể ra rất nhiều điều tôi chưa được, thậm chí còn vu oan chuyện tiền bạc, khiến tôi vô cùng bất bình nhưng không dám nói lại. Dù vậy, tôi vẫn cố cư xử bình thường.

Một lần khác, tôi dậy muộn để đi làm và lại bị chị chồng mắng. Chồng thương tôi nên nói lại chị vài câu, khiến chị nổi cơn, chửi bới và nhục mạ tôi thậm tệ. Tôi ở lì trong phòng không ra ngoài, chồng mang cơm vào cho dù tôi không muốn ăn. Tôi quên chưa nói, sang đây tôi mang thai luôn, đến nay đã gần ba tháng. Chị chồng tiếp tục gọi điện về kể xấu tôi với bố mẹ chồng, nói tôi là người không ra gì. Bố mẹ chồng gọi sang mắng tôi rất nặng, tôi vẫn không cãi lại. Chưa dừng lại, bố chồng còn gọi điện về cho bố mẹ tôi ở Việt Nam để "dạy bảo" tôi. Bố tôi bức xúc nói lại rằng chị chồng đã chửi tôi không có văn hóa. Sau đó, bố chồng mắng lại chị ấy, nhưng chị không nhận mà tiếp tục quay sang xúc phạm tôi. Chồng tôi phải can ngăn, dẫn đến ý định tách hai chị em ra ở riêng.

Việc này khiến bố mẹ chồng sốc, bố chồng lên cơn đau tim và đang ốm. Cả gia đình chồng quay sang chửi rủa tôi, không chấp nhận tôi là con dâu, cho rằng tôi phá hoại gia đình họ. Họ bắt tôi phải nhận hết mọi sai trái và buộc tôi gọi điện về để bố mẹ tôi xin lỗi họ. Gia đình tôi không chấp nhận điều đó, tôi cũng không thể nhận lỗi sai mà mình không làm. Hiện tại, chồng vì bênh vực tôi mà bị gia đình nói là "đội vợ lên đầu". Tôi biết mình có sai nhưng cái sai của tôi là sự non nớt, vụng về, thiếu khéo léo chứ tôi không hề đặt điều hay làm điều xấu như chị chồng nói. Tôi đã gọi điện xin lỗi mẹ chồng vì sợ ảnh hưởng đến chồng, dù bị chửi rủa và xúc phạm nặng nề, khiến tôi vô cùng phẫn uất.

Chồng vẫn yêu thương tôi và nếu không thể thuyết phục bố mẹ, anh dự định đưa tôi ra ngoài sống riêng, bất chấp sự phản đối của gia đình. Tuy nhiên, gia đình chồng chỉ muốn chúng tôi ly hôn, tôi về nước hoặc bố con tôi phải hạ mình xin lỗi. Nếu không, họ sẽ không chấp nhận tôi. Tôi vẫn yêu chồng nhưng rất sợ sống ở đây mà không có sự ủng hộ của gia đình chồng, lại lo bố mẹ chồng dùng bệnh tật hay tính mạng để gây áp lực cho chồng. Trong khi đó, bố mẹ đẻ rất muốn tôi về nước. Nếu về, tôi được nhiều nhưng cũng mất rất nhiều, quan trọng nhất là tôi vẫn còn yêu chồng. Tôi không biết mình có đủ nghị lực và can đảm để tiếp tục sống bên này hay nên về nước làm lại tất cả. Tôi xin cảm ơn mọi người đã đọc.

Hồng Hoa