Vợ chi 10 triệu đồng/tháng mua đồ cho con, mắng tôi khi dám phàn nàn

Giang Bùi 03/02/2026 13:30

Thói quen chi tiêu không kiểm soát của vợ khiến tôi bị bào mòn về thể chất và năng lượng. Vừa vất vả kiếm tiền, tôi vừa bị vợ trách móc đủ điều.

Tôi từng là người đàn ông không ngại chi tiêu cho gia đình. Những năm công việc thuận lợi, thu nhập ổn định, tôi gần như không để ý đến chuyện tiền nong trong nhà. Vợ muốn mua gì cho con, tôi đều gật đầu. Tôi tin rằng, miễn là con đủ đầy, gia đình yên ấm, mình vất vả hơn một chút cũng không sao.

Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Công việc của tôi bước vào giai đoạn khó khăn. Dự án bị cắt, thu nhập giảm rõ rệt. Những khoản thưởng từng giúp tôi xoay xở nay không còn nữa. Tôi bắt đầu nhìn bảng chi tiêu gia đình với cảm giác nặng nề.

Vợ chi 10 triệu đồng/tháng mua đồ cho con, mắng tôi khi dám phàn nàn - 1

Vợ tôi thường xuyên trách móc tôi kém bản lĩnh vì không lo được cho con (Ảnh minh họa: Freepik).

Trong khi đó, thói quen chi tiêu của vợ tôi vẫn không hề thay đổi.

Con tôi mới học tiểu học, nhưng quần áo, giày dép đều là hàng đắt tiền. Có những món đồ tôi nhìn giá mà giật mình, bởi nó tương đương cả tuần làm việc của tôi. Vợ tôi chi cả chục triệu đồng/tháng để mua sắm đồ cho con. Mỗi lần tôi tỏ ý băn khoăn, vợ đều nói rằng trẻ con cũng cần được mặc đẹp, rằng con không thể thua kém bạn bè.

Rồi một ngày vợ tôi thông báo quyết định cho con chuyển sang trường tư.

Ngôi trường đó có mức học phí lên tới vài chục triệu đồng mỗi tháng, chưa kể hàng loạt khoản phí phát sinh đi kèm. Tôi ngồi tính đi tính lại, nhận ra nếu giữ mức chi tiêu đó, tôi sẽ không còn bất kỳ khoản dự phòng nào cho những rủi ro có thể xảy ra. Tôi nói với vợ rằng, nên cân nhắc lại, trường công gần nhà vẫn ổn, con còn nhỏ, chưa cần chạy đua trong môi trường quá tốn kém.

Nhưng phản ứng của vợ khiến tôi thật sự sốc. Cô ấy cho rằng tôi ích kỷ. Cô ấy nói tôi không thương con. Trong suy nghĩ của vợ, việc tôi chần chừ trước học phí đồng nghĩa với việc tôi không muốn đầu tư cho tương lai của con. Mọi lời giải thích về khó khăn tài chính đều bị quy thành sự keo kiệt.

Vợ tôi làm văn phòng, lương 12 triệu đồng mỗi tháng. Khoản tiền đó chủ yếu dành cho chi tiêu cá nhân của cô ấy. Toàn bộ tiền nhà, tiền học, tiền ăn uống, tiền sinh hoạt, tiền phát sinh trong gia đình đều do tôi gánh. Tôi chưa từng so đo chuyện thu nhập, nhưng tôi bắt đầu thấy sợ khi mọi trách nhiệm đều mặc nhiên đặt lên vai mình, còn quyền lên tiếng thì ngày càng ít.

Tôi nhận ra, từ lúc thu nhập giảm, vị trí của tôi trong gia đình cũng lung lay theo. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiết kiệm, ánh mắt vợ lại hiện lên sự thất vọng. Trong mắt cô ấy, tôi đang tụt dốc, đang không còn là người đàn ông đủ mạnh để lo cho vợ con như trước.

Rất nhiều lần, vợ bảo tôi chuyển tiền học phí cho con kèm theo khoản phí ngoại khóa lên tới cả chục triệu đồng mà tôi chưa từng được bàn bạc. Tôi cảm thấy mình bị coi thường. Vợ quyết định mọi chuyện, còn tôi có nhiệm vụ trả tiền.

Vợ trách tôi thay đổi, trách tôi không còn hào phóng, trách tôi làm bố mà tính toán từng đồng. Tôi không thiếu tình thương cho con, tôi chỉ thiếu tiền. Nhưng dường như, trong gia đình này, thiếu tiền là một cái tội.

Từ hôm đó, tôi bắt đầu sống trong trạng thái dè chừng. Dè chừng mỗi khi mở ứng dụng ngân hàng. Dè chừng mỗi lần vợ nhắc đến trường lớp, hoạt động, bạn bè của con. Tôi thấy mình dần thu nhỏ lại, không phải vì tôi không muốn lo cho gia đình, mà vì tôi không còn đủ sức để chạy theo những tiêu chuẩn mà vợ đặt ra.

Giá trị của tôi dường như được quy đổi bằng học phí, bằng quần áo con mặc, bằng việc tôi có đủ khả năng giữ cho gia đình đủ đầy hay không.

Tôi chợt nghĩ, nếu một ngày tôi không còn gồng gánh nổi nữa, liệu tôi sẽ được cảm thông, hay chỉ bị xem là kẻ thất bại?

Tôi thương con, nhưng mỗi lần nhắc đến thực tế, bản thân lại bị vợ xem là người cha hẹp hòi. Tôi không được quyền yếu đuối, cũng không được phép chậm lại, vì chỉ cần hụt hơi một chút thôi, tôi đã trở thành người sai trong gia đình này.

Khi tôi bị dồn đến mức không còn tiếng nói trong chính gia đình, có thể tôi sẽ chọn im lặng hoặc rời đi.

Vợ tôi đã quên mất rằng, phía sau những khoản chi kia là một người chồng đang cạn dần sức lực. Ai bảo đàn ông là không được quyền mệt, không được phép yếu đuối chứ? Tôi rất mệt khi phải gồng lên gánh vác rồi!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi