Trước ngày cưới, tôi sụp đổ phát hiện sự thật cả nhà chồng cố tình che giấu
Sau 6 tháng yêu, tôi tin mình đã chọn đúng người đàn ông để gửi gắm cuộc đời. Thế nhưng khi đang tất bật chuẩn bị cho hôn lễ, anh thú nhận một sự thật động trời.
Tôi từng nghĩ, sau cú sốc bị người yêu cũ “cắm sừng”, tôi sẽ không dám tin ai thêm lần nữa. Tôi dọn khỏi phòng trọ cũ, chỉ mong tìm được một chỗ ở yên ổn, giá cả vừa phải, để tập trung đi làm, vá lại những rạn nứt trong lòng. Không ngờ rằng cuộc đời lại bẻ lái tôi sang một hướng khác.
Anh là chủ dãy trọ tôi tìm được trên mạng, còn trẻ nên cả hai vừa gặp đã nói chuyện rất tự nhiên, thoải mái. Mấy ngày đầu tôi dọn đến, anh phụ bê vác đồ đạc rất nhiệt tình.
Tối đến, đi ngang thấy tôi ngồi lướt điện thoại, anh rủ chơi game cho đỡ buồn. Tôi vốn không có tâm trạng yêu đương, chỉ nghĩ đơn giản là thân thiết với chủ trọ nơi mình ở thì tốt quá còn gì.
Vậy rồi tôi và anh thân thiết lúc nào không hay. Tôi nhận ra anh có ý với mình, không phải kiểu tán tỉnh lộ liễu, mà là chăm chút rất từ tốn. Tôi mang chuyện này kể với mấy đứa bạn thân.
Nói thật là anh không đẹp trai, không phải gu tôi. Bạn bè thì lại bảo chọn người yêu thì nên chọn người giỏi giang, tử tế, thương mình là được, đẹp trai để làm gì nếu không lo được cho mình. Tôi nghe cũng xuôi tai.
Anh hơn tôi 3 tuổi, là trai tỉnh lên TPHCM lập nghiệp. Anh kể, gia đình anh hỗ trợ anh một phần, rồi anh tích góp phần nhờ làm cò đất, vậy là có dãy trọ 10 phòng cho thuê ở thành phố đất chật người đông này.
Tôi bắt đầu nhìn anh bằng con mắt khác. Một người đàn ông không hào nhoáng, nhưng có nền tảng, có sự chăm chỉ và điềm đạm. Dần dần, tôi mềm lòng. Dù trong thâm tâm, tôi vẫn thích những người đàn ông có chút phong độ, đẹp trai nhưng trước sự quan tâm, chăm sóc của anh, tôi thấy vết thương lòng dần được xoa dịu.
Khi chúng tôi chính thức quen nhau, mọi thứ diễn ra rất êm đềm. Tôi làm nhân viên kinh doanh mỹ phẩm, thường xuyên đi lại ở các đại lý. Anh đưa đón, chưa bao giờ than phiền.
Tôi mệt, anh vào bếp nấu cơm. Tôi buồn, anh ngồi nghe tôi nói. Chỉ sau 6 tháng bên nhau, chúng tôi đã nghĩ đến chuyện lâu dài. Thú thật, đã có lúc tôi tự hỏi có nên gắn bó với anh cả đời không, vì anh vốn không phải gu của tôi. Nhưng rồi tôi tự nhắc mình, làm chồng quan trọng nhất là có bản lĩnh để gánh vác gia đình.
Hai bên gia đình gặp nhau, dạm ngõ. Người lớn rất hài lòng. Ngày cưới được chốt sau ngày dạm ngõ 3 tháng. Tôi bước vào giai đoạn chuẩn bị làm vợ, trong lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Tôi tự nhủ, lần này mình đã chọn được một người đàn ông an toàn, không bay bướm, không lừa dối.
Cho đến một hôm...

Trước ngày cưới, tôi phát hiện chồng sắp cưới từng có một đời vợ và có một con trai (Ảnh minh họa: Vecteezy).
Trước ngày cưới 2 tuần, anh nói muốn nói thật với tôi một chuyện: Anh đã có một đứa con riêng, 7 tuổi. Tôi nhớ rất rõ cảm giác lúc đó. Mọi thứ trong đầu tôi quay cuồng, tiếng anh nói vẫn đều đều nhưng tôi nghe không còn rõ nữa.
Anh kể, hồi năm 20 tuổi ở quê, anh quen một cô gái, lỡ có con. Nghe tin có bầu, anh và cô gái ấy làm đám cưới đơn sơ, nhưng sống với nhau chưa đầy 4 tháng thì không hợp. Ai cũng còn non dại, không có sự nghiệp, nên hai người chia tay. Đứa bé ở với bà nội, lâu lâu về thăm bên ngoại.
Anh nói, anh và vợ cũ đã dứt khoát từ lâu, không còn ràng buộc tình cảm, mỗi người đều có cuộc sống riêng, cả hai đều hiểu đám cưới kia là sai lầm tuổi trẻ, chỉ có đứa con là trách nhiệm cả đời. Sắp tới, anh định đón con lên ở cùng để tiện chăm sóc, cho con đi học ở thành phố.
Anh cúi đầu nói xin lỗi vì không nói với tôi ngay từ đầu. Anh sợ, lúc mới quen, tình cảm chưa đủ lớn để tôi chấp nhận. Anh sợ mất tôi.
Tôi thấy đất trời như sụp đổ, thấy ấm ức vì bản thân bị đưa vào thế đã rồi. Tôi cay đắng không chỉ vì chuyện anh có con riêng, mà là cả gia đình anh đều cố tình giấu tôi. Tôi không biết đó là vì họ sợ mất tôi, hay đơn giản là nghĩ để tôi không còn đường lui nữa?
Tôi không ghét trẻ con, nhưng tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm mẹ của một đứa trẻ không do mình sinh ra. Tôi không biết mình có đủ bao dung, đủ rộng lòng hay không.
Ngày cưới cận kề, váy cưới đã thử, nhà hàng tiệc cưới đã đặt xong, thiệp đã phát. Giờ tôi biết ăn nói sao với gia đình, họ hàng của mình đây?
Tôi nhìn lại anh. Vẫn là người đàn ông ấy, chăm chỉ, tử tế, có cơ ngơi, có trách nhiệm. Nhưng tôi cũng nhìn lại chính mình. Tôi sắp bước vào một cuộc hôn nhân không đơn giản.
Tôi tự hỏi, mình yêu anh đủ để chấp nhận tất cả những điều đó không? Hay mình chỉ đang tiếc một mối quan hệ tưởng như hoàn hảo? Nếu lấy anh, tôi có đủ vị tha để không đem chuyện con riêng ra làm vết xước trong những lần cãi vã sau này? Tôi có thể thương đứa bé ấy như con mình không, hay chỉ cố gắng cho xong bổn phận?
Nhiều người nói với tôi rằng, đàn ông có trách nhiệm với con là người đàn ông đáng lấy. Nhưng cũng có người nhắc tôi, hôn nhân không chỉ là yêu, mà là chấp nhận toàn bộ quá khứ của nhau. Vậy nhưng, không phải ai cũng làm được điều đó một cách lành lặn, trong đó có tôi.
Từ khi biết tin, tôi sang nhà bạn thân ở, lánh mặt anh. Ngày cưới đang đến gần, nhưng tôi vẫn nói với anh tôi cần thời gian suy nghĩ. Những đêm qua, tôi vẫn nằm nhìn trần nhà, tự hỏi mình nên nắm hay nên buông.
Buông thì tiếc một người đàn ông tốt. Nắm thì sợ mình không đủ rộng lượng để đi trọn con đường ấy mà không hằn học. Tôi biết phải làm sao?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.