Lấy chồng lười "yêu", tôi trượt dài sau nụ hôn với đồng nghiệp kém 10 tuổi

Hồng Anh 05/02/2026 07:28

Với chồng tôi, mỗi lần ân ái dường như chỉ còn là nghĩa vụ. Tôi bỗng thấy chông chênh với cuộc hôn nhân chỉ có tình yêu nhưng lại thiếu đi những phút giây thăng hoa cảm xúc.

Tôi bước vào hôn nhân khi mới tốt nghiệp đại học. Khi ấy, tôi tin rằng chỉ cần yêu thương và cùng nhau vun vén cho tổ ấm thì mọi thiếu hụt và khoảng cách sẽ được bù đắp.

Hơn 12 năm trôi qua, nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ, gia đình tôi ấm êm mọi bề khi có của ăn của để, nhà cửa đủ đầy, con cái ngoan ngoãn, vợ chồng sớm tối bên nhau.

Chồng hơn tôi 13 tuổi. Lúc mới yêu, tôi nghĩ khoảng cách ấy chỉ là con số. Nhưng khi sống chung đủ lâu, tôi mới hiểu giữa chúng tôi tồn tại những khác biệt của hai thế hệ. Anh trầm tính, điềm đạm, sống kỷ luật trong khi tôi vẫn còn nhiều rung động, nhiều mong muốn rất đàn bà mà không dễ gọi tên.

Lấy chồng lười yêu, tôi trượt dài sau nụ hôn với đồng nghiệp kém 10 tuổi - 1

Trong tôi vẫn chất chứa những ham muốn không dễ gọi tên (Ảnh minh họa: Sohu).

Chồng lo lắng cho tôi từ những điều nhỏ nhất, luôn quan tâm gia đình, chưa từng để tôi thiếu thốn vật chất hay bận tâm về tiền bạc. Nhưng trong đời sống chăn gối, anh khiến tôi cảm thấy hụt hẫng và luôn ở trong trạng thái "thiếu thốn".

Chuyện gần gũi giữa chúng tôi thưa dần theo năm tháng. Một tháng chỉ 1-2 lần, vội vã và ngắn ngủi. Có những lúc tôi chưa kịp cảm nhận gì thì cuộc yêu đã kết thúc. Đó là chưa kể, mỗi hành động của anh khi "yêu" luôn nhàm chán đến mức tẻ nhạt.

Tôi cố gắng nhẫn nhịn, tự trấn an rằng phụ nữ không nên đòi hỏi quá nhiều ở chuyện ấy. Nhưng sự thật là, mỗi lần như vậy, tôi thấy cơ thể mình không được lắng nghe, không được tôn trọng.

Có những khi anh đi nhậu về, mọi thứ kéo dài hơn một chút, nhưng đổi lại là mùi rượu nồng nặc khiến tôi ám ảnh.  

Tôi vẫn chăm sóc bản thân và ngoại hình, vẫn là người phụ nữ biết làm đẹp, biết yêu chính mình. Nhưng có những đêm, nằm cạnh chồng, tôi thấy mình cô đơn đến lạ. Hôn nhân có tình yêu, có trách nhiệm, có nghĩa tình… nhưng thiếu đi những phút giây thăng hoa cảm xúc.

Rồi một ngày, trong khoảnh khắc rất ngắn, tôi đã lạc lối rồi trượt dài trong mối quan hệ không thể chấp nhận. 

Minh là đồng nghiệp mới vào công ty, kém tôi 10 tuổi, thuộc thế hệ mà tôi cảm thấy gần gũi hơn. Chúng tôi làm việc chung và thường có những buổi tăng ca kéo dài. Ban đầu, những cuộc trao đổi chỉ xoay quanh công việc, dự án.

Minh hỏi những câu rất bình thường nhưng lại khiến tôi rung động: “Hôm nay chị có mệt không?”, “Công việc áp lực nhỉ?” hay "Hình như hôm qua chị ngủ không ngon?".

Ban đầu, tôi chỉ trả lời qua loa nhưng lâu dần, tôi nhận ra có người thật sự để ý đến cảm xúc của mình chứ không chỉ hỏi xã giao.

Tôi kể rất ít về gia đình và Minh không bao giờ thắc mắc. Chàng trai không chen vào đời sống riêng của tôi, không tò mò, không vượt ranh giới song chính sự chừng mực ấy khiến tôi mất cảnh giác.

Những buổi tối tan làm muộn, cả văn phòng đã về gần hết, tôi và Minh ngồi lại hoàn thiện công việc trong tiếng cười đùa như thể được giải tỏa mọi áp lực, bức bối.

Giữa không gian yên tĩnh, tôi bỗng thấy mình được là chính mình. Rồi nụ hôn nhẹ, dù chỉ là chạm môi cũng khiến tôi rung động mạnh mẽ. Minh chủ động, tôi đáp lại...

Có lẽ đó không phải ham muốn bộc phát bởi tôi đã khao khát cảm giác được gần gũi từ rất lâu rồi.

Ngày hôm sau, tôi tránh mặt đồng nghiệp, giữ khoảng cách, cố gắng trở lại vai trò một người vợ đúng mực. Nhưng những ham muốn cứ giằng xé khiến tôi không thể cưỡng lại sức hút của chàng trai kém tuổi và trượt dài trong mối quan hệ ngoài luồng. Chúng tôi hẹn nhau chóng vánh sau giờ làm, nhưng những phút giây nồng cháy cũng đủ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc lâng lâng.

Sau những phút giây mặn nồng ấy, trở về nhà, tôi lại thấy tội lỗi ngập tràn khi nhìn thấy chồng.

Tôi không biện minh cho bản thân nhưng cũng hiểu rằng, có những thiếu thốn nếu bị bỏ quên quá lâu sẽ âm thầm bào mòn người ta từ bên trong. Tôi vẫn là một người vợ, một người mẹ, vẫn tròn vai với gia đình. Nhưng sâu thẳm, tôi đang loay hoay tìm cách đối diện với chính mình, với những nhu cầu rất thật mà bấy lâu nay tôi cố chối bỏ.

Gần đây, tôi đọc được tâm sự của một số chị em phụ nữ chia sẻ trong chuyên mục này, tôi phần nào cảm thấy sự đồng cảm. Tôi biết, hành động và suy nghĩ của mình là không được phép nhưng tôi cũng không biết làm thế để nào dứt ra khỏi mối quan hệ này?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Hồng Anh