Ở cữ, tôi sốc khi mẹ chồng nói "đàn ông ra ngoài trai gái là bình thường”

Giang Bùi 06/02/2026 06:00

Tôi bị trầm cảm vì cách hành xử của mẹ chồng. Bà đã hành hạ tinh thần của tôi đến mức kiệt quệ.

Những ngày sau sinh vốn là quãng thời gian mong manh nhất của người phụ nữ. Tôi đã nghĩ rằng, chỉ cần có gia đình bên cạnh, mọi đau đớn rồi cũng sẽ qua. Nhưng tôi không ngờ, tôi gặp phải những cú sốc quá lớn từ mẹ chồng. Mẹ chồng thản nhiên bênh vực chuyện chồng tôi ngoại tình, trong khi tôi ôm con trong đêm, lặng lẽ chịu đựng tất cả.

Tôi sinh con đầu lòng trong một ca mổ kéo dài. Khi được đẩy ra khỏi phòng mổ, tôi chỉ kịp nhìn con một thoáng, rồi thiếp đi vì kiệt sức.

Những ngày ở cữ của tôi trôi qua chậm chạp. Vết mổ khiến tôi đau nhói mỗi lần trở mình, đêm nào cũng chập chờn vì con quấy khóc.

Tôi ăn uống dè dặt theo lời bác sĩ, chủ yếu là đồ luộc, nhạt, ít dầu mỡ. Tôi nghĩ rằng, chỉ cần qua được giai đoạn này, cơ thể sẽ hồi phục, mọi thứ rồi sẽ ổn.

Ở cữ, tôi sốc khi mẹ chồng nói đàn ông ra ngoài trai gái là bình thường” - 1

Tôi bị trầm cảm trong những ngày dinh con đầu lòng (Ảnh minh họa: Sina).

Thế nhưng, khi sức khỏe còn chưa kịp khá hơn, tôi đã phải đối diện với những áp lực tinh thần nặng nề hơn cả nỗi đau thể xác.

Tôi bắt đầu cảm nhận rõ sự khó chịu của mẹ chồng dành cho mình. Bà không hài lòng vì nghĩ rằng tôi khó chăm. Bà bực mình vì tôi không ăn uống theo ý bà, tôi không nhanh nhẹn như những người phụ nữ khác mà bà từng biết.

Mỗi bữa ăn trở thành một lần tôi phải nuốt nước mắt cùng cơm. Mẹ chồng cũng trách mẹ đẻ tôi, khi thỉnh thoảng bà mang sang những món ăn cho tôi bằng những lời rất xúc phạm.

Tôi đã cố nhẫn nhịn. Tôi tự nhủ rằng, mình là con dâu, mới sinh con, nên cố gắng chịu đựng để giữ hòa khí. Nhưng sự nhẫn nhịn ấy không khiến mọi chuyện tốt hơn. Điều đó chỉ khiến tôi dần trở nên lặng lẽ, thu mình và ngày càng cô độc, trầm uất.

Đỉnh điểm của mọi tổn thương là khi tôi vừa rút chỉ vết mổ được vài ngày. Con đã ngủ, tôi nằm bên cạnh con, người mệt rã rời. Khi ấy, câu chuyện của tôi và mẹ chồng không còn dừng lại ở bữa ăn hay cách ở cữ, mà bị đẩy sang một vấn đề khiến tim tôi như bị bóp nghẹt, đó là chuyện chồng tôi qua lại với một người phụ nữ khác.

Tôi đã từng nghĩ, ít nhất, mẹ chồng sẽ đứng về phía tôi, hoặc chí ít là trách con trai mình một câu. Nhưng không! Điều tôi nhận được là một quan điểm khiến tôi choáng váng đến mức không nói nên lời.

Trong suy nghĩ của mẹ chồng, chuyện đàn ông ra ngoài không phải là điều quá nghiêm trọng. Bà cho rằng, đàn ông có gia đình rồi nhưng vẫn có những mối quan hệ bên ngoài là chuyện thường, là bản năng, là điều phụ nữ phải chấp nhận nếu muốn giữ gia đình yên ổn. Theo bà, người vợ khôn ngoan là người biết im lặng, biết nhắm mắt cho qua, biết hy sinh để con cái có đủ cha mẹ.

Tôi nằm đó, ôm con trong lòng, lắng nghe từng lời như cứa vào tim. Tôi không chỉ đau vì chồng phản bội, mà còn đau vì người lớn nhất trong gia đình lại coi sự tổn thương của tôi là điều hiển nhiên. Trong mắt bà, nỗi đau của tôi không đáng kể bằng việc bảo vệ hình ảnh của con trai bà.

Tôi tự hỏi, có phải vì tôi là con dâu, nên cảm xúc của tôi không quan trọng? Có phải vì tôi vừa sinh con, yếu đuối và phụ thuộc, nên tôi buộc phải chấp nhận mọi điều áp đặt?

Những ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần. Tôi vừa chăm con, vừa gặm nhấm nỗi tủi thân, vừa cố gắng giữ vẻ ngoài bình thản để không bị cho là làm lớn chuyện. 

Tôi trở nên dè dặt trong từng lời nói, sợ hãi mỗi khi nghe tiếng bước chân ngoài cửa phòng. Tôi không dám mong chờ sự quan tâm, bởi tôi đã hiểu rằng, trong căn nhà này, tôi không có ai thực sự đứng về phía mình.

Cuối cùng, khi con tôi lớn hơn một chút, tôi đưa ra quyết định ly hôn. Đó không phải là quyết định bốc đồng, mà là kết quả của những đêm dài suy nghĩ.

Tôi chọn rời đi, mang theo con, mang theo nỗi đau chưa kịp lành, nhưng cũng mang theo hy vọng về một cuộc sống khác, nơi tôi không phải cúi đầu trước những quan điểm khiến mình bị tổn thương.

Tôi chỉ mong rằng, những người phụ nữ đang ở trong hoàn cảnh giống tôi sẽ hiểu rằng, sự cam chịu không phải lúc nào cũng là hy sinh cao cả. Đôi khi, dám bước ra khỏi một nơi khiến mình đau đớn mới là cách duy nhất để tự cứu lấy bản thân và con mình.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi