Em chồng 25 tuổi mặc đồ ngủ mỏng, vô tư nằm trên giường vợ chồng tôi

Giang Bùi 06/02/2026 16:09

Chồng tôi quá thân thiết với em gái ruột, đến mức khiến tôi thấy mình như người thừa trong chính cuộc hôn nhân này.

Tôi lấy chồng khi đã ngoài 30, đủ chín chắn để tin rằng hôn nhân là một lựa chọn có cân nhắc. Chồng tôi là người đàn ông hiền lành, sống tình cảm, đặc biệt rất thương em gái út. Ngày mới quen nhau, tôi từng nghĩ đó là một điểm cộng. Tôi tin một người đàn ông biết yêu thương gia đình thì cũng sẽ biết trân trọng vợ.

Em chồng tôi năm nay 25 tuổi, chưa lập gia đình, làm công việc tự do nên sinh hoạt khá thoải mái. Từ cách ăn mặc đến giờ giấc, em đều rất vô tư. Ngày tôi mới về làm dâu, tôi cố gắng thích nghi, tự nhủ rằng mỗi gia đình có một nếp sống riêng. Tôi chưa từng soi mói chuyện em chồng mặc đồ “mát mẻ” trong nhà, bởi tôi hiểu đó là không gian riêng của gia đình chồng.

Em chồng 25 tuổi mặc đồ ngủ mỏng, vô tư nằm trên giường vợ chồng tôi - 1

Chồng tôi và em gái quá vô tư, gần gũi quá mức khiến tôi thấy rất bức xúc (Ảnh minh họa: iStock).

Nhưng tôi không ngờ, ranh giới riêng tư của vợ chồng tôi lại mờ nhạt đến vậy.

Phòng ngủ, nơi tôi luôn nghĩ là chốn riêng cuối cùng của một cặp vợ chồng lại trở thành nơi em chồng có thể ra vào bất cứ lúc nào. Có hôm tôi vừa thay đồ xong, cửa chưa kịp khóa, em đã đẩy cửa bước vào để mượn đồ. Có hôm khác, em ngồi trên giường tôi, lướt điện thoại, vừa cười vừa kể chuyện công việc, trong khi tôi đang chuẩn bị đi ngủ. Bố mẹ chồng tôi cũng thấy cách hành xử của hai anh em là bình thường khiến tôi khó chịu vô cùng.

Tôi khó chịu, nhưng vẫn chọn cách nhắc nhở nhẹ nhàng. Tôi nói với chồng rằng tôi không thoải mái khi phòng ngủ bị xâm phạm như vậy. Anh nghe, nhưng chỉ gật đầu cho có. Mọi chuyện rồi vẫn đâu vào đấy.

Điều khiến tôi tổn thương hơn cả không phải là sự vô tư của em chồng, mà là sự thiên vị rõ ràng của chồng tôi.

Anh có thể bỏ dở bữa cơm vợ chồng đang ăn để đưa em gái đi mua đồ chỉ vì em “thích một chiếc váy”. Chồng tôi nhớ rất rõ ngày em gái có buổi phỏng vấn, nhưng lại quên sinh nhật tôi.

Khi tôi góp ý, chồng tôi cho rằng tôi nghĩ quá nhiều. Anh nói tôi nhỏ nhen, rằng em gái anh từ bé đã được anh chăm sóc như vậy. Anh bảo tôi đừng ghen tuông vô cớ.

Em chồng có thể mặc đồ ngủ mỏng, đi lại tự nhiên trong nhà, kể cả khi chỉ có tôi và chồng ở nhà. Em có thể ngồi rất lâu trong phòng ngủ của chúng tôi, kể cả khi tôi đã lên giường. Thậm chí, còn tự tiện mượn đồ của tôi mặc lúc tôi không có nhà.

Giọt nước tràn ly đến vào một buổi tối tưởng như rất bình thường. Hôm đó, tôi đi làm về muộn. Cả người rã rời, trong đầu chỉ mong được tắm rửa rồi nằm xuống giường nghỉ ngơi. Khi mở cửa phòng ngủ, tôi đứng sững lại.

Em chồng đang ngồi trên giường của vợ chồng tôi, laptop đặt trước mặt, chồng tôi đứng ngay cạnh, cúi người chỉ cho em xem gì đó trên màn hình. Hai anh em cười nói vui vẻ. 

Họ không hề giật mình khi thấy tôi.

Chồng tôi chỉ quay sang, nói một câu rất tự nhiên: “Em nó mượn phòng mình làm việc tí, ngoài kia ồn quá".

Tôi đứng ở cửa, cảm giác như mình vừa bước nhầm vào một không gian không dành cho mình. Tôi gọi chồng ra ngoài hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh, rằng tại sao không dùng phòng khách hay phòng của em ấy.

Chồng tôi trả lời ngay, không cần suy nghĩ: “Có mỗi việc nhỏ mà em cũng khó chịu được à? Em nó quen ở đây từ bé rồi”.

Vậy còn tôi thì sao? Tôi là vợ anh, người cùng anh xây dựng cuộc sống này. Nhưng hóa ra, tôi vẫn chỉ là người đến sau, phải học cách chấp nhận những thói quen đã tồn tại trước mình.

Tối hôm đó, tôi không nói thêm lời nào. Tôi lặng lẽ quay đi, mang theo cảm giác nghẹn ứ nơi cổ họng. Tôi nằm ngoài sofa, nhìn trần nhà tối om, trong đầu lặp đi lặp lại hình ảnh em chồng ngồi trên giường tôi và sự bảo vệ tuyệt đối của chồng dành cho em gái.

Sáng hôm sau, tôi nói chuyện thẳng thắn với chồng. Tôi cần được tôn trọng, cần một không gian riêng đúng nghĩa của vợ chồng.

Chồng tôi im lặng một lúc rồi thở dài. Chồng tôi không nghĩ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy. Rồi anh kết thúc bằng một câu: “Nhưng em phải hiểu, anh chỉ có mỗi đứa em gái này”.

Câu nói ấy khép lại mọi hy vọng cuối cùng trong tôi.

Bởi lúc đó, tôi hiểu ra một điều đau lòng, trong cuộc hôn nhân này, tôi không phải là ưu tiên số một. 

Chúng tôi chưa có con, liệu tôi có nên suy nghĩ nghiêm túc về cuộc hôn nhân này và lựa chọn dừng lại trước khi mọi chuyện bị đẩy đi quá xa?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi