Nhìn chồng ôm con gái ngủ lúc nửa đêm, tôi lặng lẽ xé đơn ly hôn
Tuần trước, chồng tôi đưa ra quyết định: “Anh và con sẽ làm xét nghiệm ADN”. Ngay giây phút đó, mọi hy vọng níu giữ hôn nhân trong tôi gần như chấm hết.
Chúng tôi dù vì lỡ dính bầu mà cưới trước kế hoạch, nhưng cuộc hôn nhân này đều xuất phát từ tình yêu chứ không hề ép buộc. Hơn 2 năm làm vợ anh là hơn 2 năm sống chung với mẹ chồng. Dù có nhiều chuyện không vừa lòng, dù chịu nhiều ấm ức, tôi luôn vì chồng mà nhẫn nhịn.
Anh luôn nói với tôi, từ ngày mẹ anh bị chồng phụ bạc, anh chính là thế giới của bà. Một mình mẹ vất vả nuôi con từ ngày còn trẻ cho đến khi trưởng thành, ơn sinh thành dưỡng dục không gì bù đắp nổi.
Mẹ coi anh như báu vật cuộc đời, anh cũng vì thế mà luôn cố gắng làm mọi điều cho mẹ vui. Từ nhỏ, anh đã chăm ngoan, hiểu chuyện hơn bạn bè cùng trang lứa.
Từ nhỏ, anh đã đặt niềm vui của mẹ lên trên những mong muốn của mình. Chỉ cần mẹ vui là anh vui, dù những môn điểm cao đều không phải là môn học anh thích, dù chuyên ngành anh chọn không phải là nghề nghiệp anh mong muốn trở thành.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ riêng một việc duy nhất anh kiên quyết làm theo ý mình, đó chính là cưới tôi. Lý do mẹ anh không ưng tôi là vì tôi là con gái tỉnh lẻ, xuất thân con nhà nông dân nghèo khó. Thêm lý do nữa là tôi không xinh đẹp, so với anh giống như một bông hoa dại trước ánh mặt trời.

Dù mẹ chồng chưa bao giờ trực tiếp chê bai tôi, bà lại không ngại nói với người ngoài. Mọi điều bà chê trách con dâu, sớm hay muộn gì cũng đều lọt vào tai tôi hết.
Chồng luôn khuyên tôi nên nhẫn nhịn vì người già thường khó tính. Anh còn nói vì nhà bao năm nay chỉ có hai mẹ con, nhất thời mẹ chưa quen được việc nhà có thêm người.
Điều đáng nói là, mẹ chồng chỉ khó chịu với tôi những khi không có anh ở nhà. Trước mặt anh, mẹ vẫn ngọt nhạt với tôi, dù tôi thừa biết không có một chút thật lòng nào trong đó.
Tôi vẫn luôn có một niềm tin rằng, chỉ cần tôi thật lòng hiếu thuận, dần dần mẹ sẽ mở lòng đón nhận tôi. Nhưng rồi đến khi tôi nghe mẹ bóng gió với hàng xóm chuyện con gái tôi chẳng có nét nào giống bố, và có thể con trai bà chỉ là một kẻ “đổ vỏ” thì tôi hiểu rằng, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ có ngày càng xa.
Tôi yêu chồng và chồng cũng yêu tôi. Thế nhưng, tình yêu cũng không thể giúp chúng tôi tránh những cuộc cãi vã. Đó là những khi tôi kể lể những ấm ức của mình và anh thì không còn đủ kiên nhẫn để lắng nghe. Đó là khi tôi nói muốn ra ở riêng và anh nhất quyết không đồng ý vì không thể bỏ mẹ cô quạnh một mình để vun vén cho tổ ấm riêng.
Và rồi hôm đó, khi anh đưa ra quyết định sẽ lấy mẫu để xét nghiệm huyết thống với con gái, mọi cố gắng chịu đựng của tôi coi như cạn kiệt. Anh nói, anh không thể chịu ấm ức thay tôi, cũng không thể xóa sạch những hiềm nghi của mẹ. Anh cần bằng chứng rõ ràng để chứng minh. Nhưng tôi thì nghĩ, chính anh cũng không tin tưởng tôi nữa.
Ngày có kết quả ADN, tôi lặng lẽ ngồi viết đơn ly hôn. “Em muốn ly hôn”, tôi dứt khoát nói. Anh nhìn tôi, giọng như van nài: “Đừng thế, để anh thu xếp, rồi nhà mình chuyển ra thuê trọ sống riêng”. Tôi lắc đầu, không muốn mất thời gian nữa.
Đêm hôm đó, sau khi con ngủ, tôi bắt đầu thu xếp quần áo. Tôi sẽ chuẩn bị thật nhanh mọi thứ. Chuyện ly hôn không thể ngày một, ngày hai là xong. Nếu thời gian kéo dài, tôi sẽ thuê tạm một phòng trọ cho hai mẹ con ở. Ngôi nhà này có lẽ nên trả về cho mẹ chồng tôi một không gian trọn vẹn.
Khuya, tôi nghe tiếng mở cửa mạnh, chồng tôi về. Tôi nghe tiếng mẹ chồng phàn nàn: “Sao lại uống nhiều rượu thế?”. Tôi ra đứng ở bậc cầu thang nhìn xuống. Bình thường, mỗi khi chồng tôi uống rượu, dù ít hay nhiều tôi cũng sẽ chờ đón anh về, pha cho anh một cốc nước chanh, hỏi anh đã ăn gì chưa để tôi nấu?
Nhưng hôm nay, tôi chỉ đứng trên bậc cầu thang tầng 2 nhìn xuống, thấy anh ngồi ở ghế sofa, bộ dạng chán chường, mệt mỏi hơn là say.
Tôi nghe giọng anh cất lên: “Vợ con muốn ly hôn, như thế đã làm vừa lòng mẹ chưa? Mẹ lúc nào cũng nói thương con. Nhưng những việc mẹ làm thì ngược lại”. Ngay lập tức, giọng mẹ chồng cất lên chát chúa: “Đã xác định rõ là con của con rồi là được. Có tý chuyện đã đòi ly hôn”.
“Không phải có tý chuyện đâu mẹ ạ. Vốn dĩ con lừa ngã quỵ không phải vì chiếc áo vắt lên cuối cùng, mà là rất nhiều gánh nặng đã dồn lên lưng nó trước đó. Con xét nghiệm ADN không phải vì nghi ngờ vợ. Con chỉ muốn chứng minh cho mẹ thấy mẹ đã quá đáng như thế nào?”, chồng tôi nói xong, uể oải đứng dậy, lê bước nặng nề qua từng bậc cầu thang.
Tôi nhìn anh, anh nhìn tôi nói: “Tối nay, anh ôm con ngủ nhé”. Nhìn chồng nằm cuộn trên giường, vòng tay ôm cô con gái bé nhỏ, tôi cố kìm nén để không bật ra tiếng khóc. Chưa bao giờ tôi thấy anh yếu đuối đến như vậy.
Có lẽ, bao lâu nay tôi chỉ nhìn thấy nỗi khổ của mình mà không nhìn thấy nỗi khổ của anh. Một bên là mẹ dành cả cuộc đời cho mình, một bên là người vợ mình yêu thương, đứng về phía nào cũng chống chếnh.
Tính mẹ không thể đổi, vợ thì không chịu nổi ấm ức, thiệt thòi. Anh đứng giữa đôi bờ, muốn yên vui thật khó. Tôi nhận ra, không phải anh không thương tôi, chỉ là anh không biết cách bày tỏ thế nào cho tôi nhìn rõ.
Tôi kéo ngăn tủ, lôi ra tờ đơn ly hôn đã ký sẵn tên mình xé vụn. Ngày mai, tôi sẽ nói với anh rằng, chỉ cần anh đồng ý dọn ra ngoài, chúng tôi sẽ bắt đầu xây dựng lại tổ ấm mới. Tôi sẽ cùng anh hiếu thuận với mẹ, nhưng không nhất thiết phải ở chung nhà.
Trên tường, kim đồng hồ đã chuyển sang ngày mới. Đêm đen dù tăm tối thế nào thì cũng phải lùi dần nhường chỗ cho ánh bình minh khi ngày mới đến.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.