Anh trai chồng thường xuyên đến nhà tôi ngủ khi say rượu

Giang Bùi 08/02/2026 06:00

Chồng tôi coi việc anh trai đến nhà và ngủ lại là chuyện bình thường.

Anh trai chồng tôi là người đã nuôi chồng tôi trưởng thành. Điều đó, tôi biết rất rõ.

Ngày chồng tôi còn nhỏ, bố mẹ mất sớm, anh trai chồng mới ngoài 20 tuổi đã gánh vác, nuôi em trai. Chồng tôi kể lại, anh trai từng phải đi bốc vác ban đêm, ban ngày ngủ bù, chỉ để đủ tiền đóng học phí đại học cho em trai. Với chồng tôi, anh trai không chỉ là ruột thịt, mà là ân nhân, là người đã đánh đổi cả tuổi trẻ vì em.

Chính vì vậy, khi anh trai chồng sa ngã sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ, chồng tôi thương xót anh vô cùng.

Anh trai chồng thường xuyên đến nhà tôi ngủ khi say rượu - 1

Anh chồng thường xuyên đến nhà tôi ngủ khi say rượu khiến tôi khó xử (Ảnh minh họa: Pntree).

Anh trai chồng tôi nghiện rượu nặng. Mỗi lần say, anh lại tìm đến nhà chúng tôi. Ban đầu là đôi ba lần ngủ nhờ. Sau đó, thành quen. Nhà tôi trở thành nơi anh trú chân thường xuyên. Cuộc sống vợ chồng son của chúng tôi hoàn toàn bị đảo lộn.

Những ngày đầu, tôi còn cố tỏ ra thoải mái. Tôi dọn phòng, trải chăn, nấu thêm cơm. Tôi nhiều lần phải cắn răng dọn dẹp hậu quả những lần say của anh chồng. Tôi nghĩ, nếu không có anh, chồng tôi đã không có ngày hôm nay, nên tôi cũng phải biết ơn.

Nhưng rồi những điều khiến tôi bất an bắt đầu xuất hiện.

Anh trai chồng có thói quen say là mất kiểm soát. Anh nằm dài trên ghế sofa, gác chân lên bàn, áo cởi cúc đến tận ngực. Có lần, tôi đang cúi lau sàn thì anh gọi tôi lại nhờ lấy hộ cốc nước. Khi tôi đưa cốc nước, anh nắm lấy tay tôi lâu hơn cần thiết, bàn tay nóng hổi vì rượu, lực không mạnh nhưng không buông ngay. Tôi rút tay lại, tim đập thình thịch, còn anh chỉ cười, nói rằng do say quá nên tay hơi run.

Tôi tự trấn an mình rằng đó chỉ là vô tình.

Có những buổi tối, khi chồng tôi chưa về, anh trai chồng ngồi uống rượu một mình. Anh hỏi tôi những câu rất đời. Anh hỏi tôi rằng, có thấy mệt không, lấy chồng xa có buồn không, chồng tôi có đối xử tốt không? Những câu hỏi tưởng như quan tâm, nhưng ánh mắt anh lúc đó khiến tôi phải tránh nhìn thẳng. Tôi cảm thấy mình bị soi xét theo một cách rất khó chịu.

Đỉnh điểm là những đêm anh ngủ lại.

Có đêm, tôi đang thay đồ trong phòng ngủ thì nghe tiếng gõ cửa rất khẽ. Tôi chưa kịp phản ứng thì cửa đã hé ra một chút. Anh trai chồng đứng ngoài, say đến mức không đứng vững, nói rằng anh đi nhầm phòng. Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, tôi đứng sững người, tim như rơi xuống. Tôi đóng sầm cửa lại, khóa trái, ngồi thụp xuống giường, toàn thân run rẩy. Chồng tôi ngủ rất say nên không biết gì.

Lần khác, khi chồng tôi đi công tác, tôi ra bếp lấy nước thì bắt gặp anh trai chồng đứng rất gần phía sau. Khoảng cách đủ để tôi cảm nhận rõ mùi rượu nồng nặc và hơi thở gấp gáp. Khi tôi quay lại, anh lùi ra, nói rằng chỉ định hỏi tôi xem có thuốc đau đầu không. Nhưng ánh mắt anh khi đó khiến tôi lạnh sống lưng.

Tôi bắt đầu sợ những buổi tối có tiếng xe máy quen thuộc dừng trước cửa.

Tôi mặc kín đáo hơn, hạn chế ra khỏi phòng, luôn khóa cửa khi ngủ. Tôi sống trong cảnh dè chừng ngay trong chính nhà mình.

Tôi từng thử nói với chồng rằng anh trai ngủ lại nhiều quá khiến tôi không thoải mái. Chồng tôi lặng im rất lâu, rồi anh nói, giọng trầm xuống, rằng nếu không có anh trai, có lẽ anh đã không sống sót qua những năm tháng đó. Anh nói anh không thể đuổi anh trai đi, không thể làm ngơ khi người từng nuôi mình ăn học đang rơi vào bế tắc.

Tôi hiểu. Tôi thực sự hiểu. Nhưng sự thấu hiểu ấy không khiến nỗi bất an trong tôi biến mất.

Có lần, anh trai chồng say đến mức bước đi không nổi. Khi tôi đứng nép sang một bên, anh bất ngờ quay lại, đặt tay lên lưng tôi, kéo tôi lại gần trong tích tắc, miệng lẩm bẩm điều gì đó tôi không nghe rõ. Bàn tay ấy trượt xuống quá thấp so với một cái vỗ xã giao. Tôi giật mình, gạt mạnh ra.

Đêm đó, tôi thức trắng và tự hỏi, nếu tôi nói ra, liệu chồng tôi sẽ tin tôi, hay anh sẽ nghĩ rằng tôi đang lấy cớ để làm tổn thương người đã hy sinh cả đời vì anh?

Sáng hôm sau, mọi thứ lại bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh trai chồng tỉnh rượu, cư xử đúng mực. Chính sự bình thường ấy khiến tôi càng bế tắc.

Tôi không biết mình phải tiếp tục chịu đựng đến bao giờ. Tôi cũng không biết chồng tôi sẽ cưu mang anh trai nghiện rượu, bê tha đến khi nào. Tôi thật sự bế tắc và chán nản với cuộc sống hôn nhân này, tôi phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Giang Bùi