Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày

Nguyễn Thùy Hương 08/02/2026 05:30

Bố mất, mẹ tha phương mưu sinh, 2 anh em cùng mắc bệnh tan máu bẩm sinh, nương tựa nhau sống lặng lẽ trong căn nhà trống gió, thiếu thốn cả vật chất lẫn hơi ấm gia đình.

Anh em mồ côi, bệnh tật nương tựa nhau sống qua ngày (Video: Thùy Hương).

Bát mì tôm qua bữa và những lần đi viện một mình

Căn nhà cấp 4 không kín cửa ở cuối thôn Hồng Tiến, xã Tùng Bá (Tuyên Quang) mỗi khi trời trở lạnh lại hứng trọn cái rét vùng cao. Hơi lạnh len lỏi khắp nhà, quấn lấy 2 anh em Chúng Văn Mẫn (SN 2004) và Chúng Như Nguyệt (SN 2013).

Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày - 1

Hai anh em Chúng Văn Mẫn và Chúng Như Nguyệt co ro trong căn nhà trống gió giữa núi rừng Tuyên Quang (Ảnh: Tùng Dương).

Bố không may mất sớm, mẹ thường xuyên xa nhà vì phải đi làm công nhân ở nơi khác. Trong căn nhà trống trải chỉ còn 2 anh em mồ côi, cùng mắc bệnh tan máu bẩm sinh, lặng lẽ nương tựa nhau sống qua ngày. Nhiều hôm, bữa ăn của 2 anh em chỉ là bát mì tôm úp vội.

Mẫn đã ngoài 20 tuổi, cái tuổi nhiều thanh niên đã gánh vác việc gia đình. Thế nhưng, căn bệnh tan máu bẩm sinh đã cướp đi của Mẫn sức khỏe và cả những dự định của tuổi trẻ.

Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày - 2

Mẫn đã hơn 20 tuổi nhưng cơ thể gầy gò, nhỏ bé. Mắc tan máu bẩm sinh nên cuộc đời Mẫn gắn với bệnh viện và những đợt truyền máu định kỳ (Ảnh: Tùng Dương).

Từ nhỏ, Mẫn đã quen với bệnh viện, với những đợt truyền máu định kỳ để duy trì sự sống. Mỗi tháng, em đều phải xuống viện truyền máu. Những ngày chưa đến lịch truyền, Mẫn mệt lả, hoa mắt, chân tay rã rời.

“Những lúc không được truyền máu, cháu mệt lắm, không làm được việc gì, chỉ muốn nằm thôi…”, giọng Mẫn chùng xuống.

Mẫn xanh xao, gầy gò, sức lực cạn kiệt, không thể lao động, luôn cảm thấy mình vô dụng. Mẫn muốn đi làm để đỡ đần mẹ, muốn trở thành chỗ dựa cho em gái, nhưng sức khỏe không cho phép.

“Nhiều khi cháu muốn đi làm lắm, nhưng cơ thể yếu mệt, không làm được…”, Mẫn cúi mặt nói nhỏ.

Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày - 3

Hiện lá lách của Chúng Như Nguyệt bị to - biến chứng thường gặp ở bệnh nhân tan máu bẩm sinh không được điều trị đúng và kịp thời (Ảnh: Tùng Dương).

Cô bé Chúng Như Nguyệt (năm nay học lớp 7) cũng mắc bệnh tan máu bẩm sinh từ nhỏ, cơ thể thường xuyên mệt mỏi, xanh xao. Những ngày trái gió trở trời, sức khỏe em suy giảm rõ rệt.

Theo giấy giám định y khoa ngày 30/10/2025 của Sở Y tế Tuyên Quang, kết quả siêu âm ổ bụng cho thấy, lá lách của Nguyệt bị to - biến chứng thường gặp ở bệnh nhân tan máu bẩm sinh không được điều trị đúng và kịp thời.

Khi được hỏi, trong lúc mẹ vắng nhà, ai đưa 2 anh em đi viện truyền máu, Mẫn nghẹn giọng: “Chúng cháu cố cầm cự vài tháng. Khi mệt quá không chịu nổi thì tự thuê xe ôm xuống bệnh viện tỉnh, truyền máu xong lại tự về…”.

Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày - 4

Ngôi nhà nhỏ không kín cửa, nơi 2 anh em mồ côi và bệnh tật nương tựa nhau sống qua ngày (Ảnh: Tùng Dương).

Bố mất, mẹ đi làm xa, 2 con tự chăm nhau

Năm 2024, bố của Mẫn và Nguyệt qua đời vì bệnh tật. Từ ngày bố mất, căn nhà càng thêm trống trải, lạnh lẽo. Mọi gánh nặng mưu sinh, thuốc thang cho 2 con dồn cả lên vai người mẹ - chị Vũ Thị Biển (SN 1982).

Không ruộng nương, không nghề nghiệp ổn định, chị Biển buộc phải rời quê, đi làm công nhân xa nhà để kiếm từng đồng gửi về lo tiền sinh hoạt và thuốc thang cho các con.

Hai con mang bệnh, chị Biển không nỡ rời xa. Nhưng nếu ở nhà, chị không có tiền để tiếp tục điều trị cho con. Cuối cùng, người mẹ buộc phải để 2 con tự chăm sóc và nương tựa nhau nơi quê nhà.

Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày - 5

Góc bếp tuềnh toàng trong căn nhà trống hoác (Ảnh: Tùng Dương).

Mẫn kể, bố em mất tháng 4/2024, khi bé Nguyệt đang học lớp 5. Từ ngày bố qua đời, mẹ đi làm xa, 2 anh em nhớ bố, nhớ mẹ cũng chỉ biết khóc thầm, động viên nhau.

“Không có hơi ấm của bố mẹ, nhiều lúc con đói với lạnh, tủi thân chỉ biết khóc thôi. Nhưng con không dám khóc trước mặt mẹ, vì nếu con khóc, mẹ lại suy nghĩ, mẹ muốn đi theo bố. Con sợ lắm!”, Nguyệt nói rồi lấy tay lau nước mắt.

Anh em mồ côi, bệnh tật, nương tựa nhau sống qua ngày - 6

Cô bé lớp 7 buồn, tủi phận nhưng không dám khóc vì sợ mẹ buồn rồi nghĩ quẩn (Ảnh: Tùng Dương).

Ông Nguyễn Ngọc Tuấn, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Tùng Bá cho biết, qua rà soát, địa phương phát hiện gia đình chị Vũ Thị Biển hoàn cảnh đặc biệt khó khăn.

“Bố các cháu mất sớm, mẹ phải đi làm thuê xa nhà để có tiền thuốc thang cho con. Cả 2 cháu đều mắc bệnh tan máu bẩm sinh cần điều trị lâu dài, trong khi kinh tế gia đình gần như kiệt quệ”, ông Tuấn nói.

Ông Tuấn thông tin thêm, hiện cháu Mẫn được hưởng trợ cấp người khuyết tật là 1.250.000 đồng/tháng (đã bao gồm trợ cấp người chăm nuôi). Cháu Nguyệt chưa được hưởng trợ cấp.

“Thông qua báo Dân trí, chính quyền địa phương mong , các hỗ trợ để gia đình vơi bớt khó khăn, giúp hai cháu được điều trị bệnh, tiếp tục học tập và có cơ hội vươn lên trong cuộc sống”, ông Tuấn bày tỏ.

Giữa núi rừng Tuyên Quang, trong căn nhà trống gió ấy, 2 anh em bệnh tật vẫn đang ngày ngày chờ mẹ gửi từng đồng tiền công ít ỏi về để chữa bệnh. Ước mơ của Mẫn là có sức khỏe để đi làm phụ giúp mẹ. Còn Nguyệt thì mong được học tiếp, được khỏe mạnh để không trở thành gánh nặng cho mẹ.

Nguyễn Thùy Hương