Vợ mặc kệ khi tôi vào viện vì đứt động mạch

09/02/2026 09:00

Tôi không may trượt ngã giẫm lên mảnh vỡ thủy tinh, đứt động mạch, máu ra rất nhiều, vào tới viện thì tôi ngất.

Tôi là tác giả bài viết "Nữ đồng nghiệp kém 10 tuổi tỏ tình sau khi tôi ly hôn", cảm ơn ý kiến đóng góp của các anh chị. Tôi xin chia sẻ thêm để mọi người hiểu hơn về hoàn cảnh của tôi.

Tôi và vợ cũ yêu ba năm thì cưới, quen qua sự giới thiệu của đồng nghiệp công ty trước. Về tài chính trong gia đình, vợ là người nắm. Tôi đi làm, mỗi tháng đưa vợ 20 triệu đồng, số còn lại tôi giữ chi tiêu cá nhân, thưởng hàng năm dao động 70-100 triệu cũng đưa vợ giữ. Hai năm sau kết hôn, tôi đi làm thêm sau giờ làm ở công ty, được khoảng 5-10 triệu cũng đưa vợ giữ. Lương vợ bao nhiêu tôi không rõ vì không hỏi, nếu hỏi cô ấy sẽ nói tôi đàn ông mà đi săm soi lương vợ. Đến cuối năm 2024, vợ thông báo tài sản sau 8 năm chung sống còn 60 triệu đồng.

Tôi vào viện vì đứt động mạch, vợ mặc kệ vì có ai đứt chân mà chết chưa

Về đối nội, cô ấy chưa bao giờ tham gia giỗ nhà tôi, Tết có về nhưng chỉ mùng một và mùng hai, bắt đầu từ mùng ba vợ đi chơi cùng nhóm bạn thân của vợ cho đến ngày đi làm lại. Vợ rất tin hai người bạn thân này, cả hai đều đã ly hôn. Mẹ tôi nhập viện, cô ấy chuyển cho tôi 3 triệu bảo tôi và em gái tôi thay nhau chăm mẹ vì vợ bận.

Tôi đi làm không may bị tai nạn do uống cà phê gói công ty cấp bằng ly thủy tinh không may trượt ngã giẫm lên mảnh vỡ, đứt động mạch, máu ra rất nhiều, vào tới viện thì tôi ngất. Nhân sự đã liên hệ với vợ nhưng cô ấy không lên nên giám đốc yêu cầu nhân sự ký tên xác nhận để tôi ra viện trong ngày sau khi khâu 10 mũi và tiêm ngừa. Khi về, tôi hỏi "Sao em không vào viện?". Vợ nói một câu tới giờ tôi còn nhớ "Anh có thấy ai đứt chân mà chết bao giờ chưa?".

Vợ làm công ty do sếp của cô ấy mở, anh ấy hơn tôi 4 tuổi, lợi nhuận sau thuế khoảng 3-4 tỷ. Vợ hay so sánh tôi và anh ấy, nói tôi bất tài nên cô ấy khổ, vợ anh ấy có túi xách hàng hiệu, còn vợ tôi thì không, hơn 5 năm lấy chồng vẫn đi xe hai bánh... Vì buồn nhiều nên dù thương con, tôi quyết định dừng cuộc hôn nhân này.

Nói về cô đồng nghiệp hiện tại, tôi rất thương cô ấy, niềm vui cuộc sống hàng ngày của tôi là chơi cùng con, là đi làm ăn trưa cùng cô ấy trong công ty, là những buổi cô ấy qua nhà tôi. Có thể tôi và cô ấy đồng hành nhiều trong công việc, có những hôm làm tăng ca đến 22h cho dự án sản phẩm mới. Thật lòng tôi thấy mình không xứng, sợ người nhà cô ấy chê tôi, sợ lại bị so sánh. Nhiều đêm mất ngủ, tôi lại suy nghĩ rất nhiều. Tôi sợ sau này đến với nhau, có thêm con, tôi còn chu toàn cho con trai hiện tại hay không. Tôi rất mông lung.

Hùng Cường