Từ tình một đêm thành người yêu, tôi bất an với bạn trai công sở

Phương My 09/02/2026 09:54

Một mối quan hệ mà ngay từ đầu, tôi đã bước vào bằng những điều mâu thuẫn, đi trái với giá trị sống, thì liệu có thể lâu bền?

Tôi là nữ, 26 tuổi, làm việc trong lĩnh vực hành chính - nhân sự tại một công ty quy mô vừa ở TPHCM.

Trước đây, tôi luôn tự nhận mình là người sống khá nguyên tắc trong chuyện tình cảm. Với tôi, chuyện thân mật chỉ nên xảy ra khi hai người đã chính thức là người yêu của nhau, có quá trình tìm hiểu lâu dài, nghiêm túc.

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ bước vào một mối quan hệ FWB (friends with benefits - hai người thân mật như người yêu của nhau nhưng không công khai, không ràng buộc), thứ mà trước đó tôi luôn cho là không phù hợp với bản thân.

Từ tình một đêm thành người yêu, tôi bất an với bạn trai công sở - 1

Tôi rơi vào mối quan hệ phức tạp với đồng nghiệp cùng cơ quan sau tình huống "tình một đêm" (Ảnh minh họa: Pinterest).

Anh ấy nhỏ hơn tôi một tuổi, làm cùng công ty nhưng khác bộ phận. Anh là kiểu người trầm tính, ít nói. Tuy kém tuổi tôi nhưng anh ấy có vẻ ngoài chững chạc, điềm đạm.

Chúng tôi quen nhau khi tôi vừa trải qua một cuộc chia tay khá đau khổ. Tôi không có mục đích nào rõ ràng, chỉ là trong lúc yếu lòng, cô đơn nhất, anh xuất hiện. Những cử chỉ ngọt ngào, những hành động quan tâm khiến tôi rung động.

Có lẽ chính sự “đúng lúc” ấy khiến mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi từng tưởng tượng: Chúng tôi đã đi quá giới hạn, có "tình một đêm" ngay từ lần đầu gặp riêng.

Sau đó, vì là đồng nghiệp, vì những ràng buộc công việc và vì nỗi sợ rắc rối nơi công sở, chúng tôi thỏa thuận với nhau rằng mọi thứ cần dừng lại. Tuy nhiên, một thời gian sau, cả hai vẫn nghĩ về đêm mặn nồng bên nhau, lại tiếp tục nhắn tin, liên lạc.

Khi không kìm được cảm xúc, chúng tôi thống nhất không yêu đương, chỉ là mối quan hệ FWB. Khi cần, chúng tôi đến bên nhau, sau đó không ràng buộc, không đòi hỏi "danh phận".

Ba tháng trôi qua, tôi dần nhận ra mình không còn giữ được sự vô tư, thoải mái tư tưởng như lúc đầu. Tôi quan tâm anh nhiều hơn mức cho phép của một mối quan hệ “không ràng buộc”. Tôi để ý anh đi làm sớm hay muộn, vui hay mệt, chờ đợi những tin nhắn mà lẽ ra tôi không nên chờ.

Tôi biết mình đã có tình cảm. Điều đó rất nguy hiểm với một mối quan hệ "bạn tình". Khi tôi nói ra điều đó, anh thừa nhận anh cũng có cảm xúc với tôi. Nhưng khi tôi đề nghị một mối quan hệ chính thức, nghiêm túc, anh lại lùi bước. Anh đưa ra nhiều lý do: Chưa sẵn sàng, sợ ảnh hưởng công việc, sợ không đi được lâu dài cùng nhau.

Tôi không bất ngờ nhưng khá thất vọng. Cảm giác lúc đó giống như nhận ra mình đã bước vào một cái bẫy mà người tự giăng ra chính là mình.

Trong một giai đoạn thiếu tỉnh táo, tôi đã chọn cách khiến anh ghen tuông. Tôi nói chuyện với những người đàn ông khác, thân thiết với những đồng nghiệp khác cùng cơ quan. Tôi hy vọng điều đó sẽ buộc anh phải đưa ra lựa chọn. Và rồi, anh đồng ý trở thành người yêu của tôi.

Tôi thỏa mãn vì đạt được điều mình muốn. Nhưng tôi không ngờ, niềm vui chóng qua, sau đó là một nỗi lo âm ỉ ập tới: Liệu đây có phải là sự tự nguyện, hay chỉ là kết quả của áp lực cảm xúc?

Càng yêu, tôi càng bất an. Anh tất nhiên vẫn quan tâm, chăm sóc tôi, nhưng tôi như có một "cái gai" khó cắt bỏ trong suy nghĩ mình.

Trước đó, anh từng tâm sự rằng thời đại học, anh có mối quan hệ “một đêm” với người con gái khác, sau đó họ cũng yêu nhau nhưng không kéo dài. Dù câu chuyện đó đã rất lâu, tôi vẫn không tránh khỏi cảm giác hoài nghi.

Tôi tự hỏi: Một mối quan hệ bắt đầu từ sự thiếu ràng buộc, sự mập mờ, lại được “chính thức hóa” bằng ghen tuông và ép buộc cảm xúc, liệu có đủ nền tảng để tin tưởng lâu dài? Liệu với người đàn ông từng quen thuộc với giá trị sống thiếu chuẩn mực này, thì họ có lặp lại trong tương lai?

Thực ra tôi không nghi ngờ anh đang phản bội mình. Thứ tôi nghi ngờ là chính niềm tin của bản thân. Tôi sợ rằng mình đang cố thuyết phục mình tin vào một mối quan hệ mà ngay từ đầu, tôi đã bước vào nó bằng sự mâu thuẫn với giá trị sống của chính mình.

Có lẽ điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải là quá khứ của anh, mà là câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu tôi mỗi ngày: Nếu một mối quan hệ bắt đầu bằng sự thỏa hiệp và thiếu chắc chắn, liệu nó có thể kết thúc bằng sự bình yên, ổn định?

Tôi mong nhận được lời khuyên từ những người từng đi qua cảm giác tương tự. Tôi có nên tiếp tục mối quan hệ và học cách xây dựng lại niềm tin từ hiện tại? Hay điều tôi cần làm là dừng lại, chấp nhận rằng không phải mối quan hệ nào cũng nên được cứu vãn?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Phương My