Cuộc gọi bất ngờ của bố chồng vào một trưa cuối năm khiến tôi bật khóc
Bố chồng đã tắt máy rồi, tôi vẫn còn chưa kịp nói lời nào. Cảm giác bất ngờ tới sững sờ, sau đó là xúc động tới mức không kìm nổi nước mắt.
Tuần trước, tôi gọi điện về nhà. Mẹ tôi bảo bố dạo này yếu lắm, chắc cũng chỉ gắng gượng qua được cái Tết này thôi. Tôi nghe mẹ nói xong thì ngồi khóc.
Bố tôi phát hiện bị ung thư phổi giai đoạn cuối hơn một năm trước. Vì phát hiện quá muộn, khi khối u đã di căn nên những phương pháp điều trị cũng chỉ là cầm cự kéo dài được ngày nào hay ngày ấy. Dù bệnh nặng, bố vẫn rất lạc quan. Bố giục tôi mau cưới chồng để ông còn bế cháu ngoại.
Tôi làm việc ở Hà Nội, cách nhà 300km. Từ khi biết bố bị bệnh, tôi luôn nung nấu chuyển việc về quê. Thế nhưng vấn đề không chỉ công việc, mà còn là tôi đã có bạn trai, một chàng trai người Bắc.
Tình yêu của chúng tôi đang vào thời điểm nồng đậm, rực rỡ nhất. Nếu tôi về quê, xác định cả hai sẽ phải chia tay bởi anh vì nhiều lý do, không thể theo tôi về quê được.
Anh động viên tôi: Bây giờ tàu xe thuận tiện, chỉ cần tôi muốn về lúc nào, anh sẽ đưa về lúc đó. Tôi tâm sự nỗi phân vân của mình với mẹ. Quan điểm của bố mẹ trước sau vẫn là: "Chỉ cần con lấy được người tử tế, yêu thương con, xa hay gần không quan trọng".
Vậy nên cuối cùng, tôi đã theo tiếng gọi của con tim. Tôi và anh kết hôn vào 5 tháng trước.

Từ khi cưới nhau, tôi chỉ mới về nhà chồng 2 lần. Một lần là ngày cưới, một lần là ngày nghỉ Tết dương lịch. Tôi chưa có nhiều thời gian để hiểu về nhà chồng cũng như bố mẹ chồng nhưng dễ dàng nhận thấy nếp sống của hai miền có vẻ khác xa nhau.
Mẹ chồng tôi tính xởi lởi, dễ gần. Bố chồng ngược lại, ít nói và có vẻ khó tính. Cũng có thể cả đời ông sống trong quân ngũ, nay về hưu vẫn quen nếp sống nghiêm khắc, kỷ luật, nói ít làm nhiều.
Nhưng dù bố mẹ chồng có khó hay dễ, tôi cũng không mấy lo lắng. Bởi vợ chồng tôi làm ở thành phố, chỉ những dịp lễ Tết hay nhà có việc mới về quê. Chỉ cần ít sống chung, chắc chắn sẽ ít va chạm.
Sau khi nghe cuộc điện thoại của mẹ, tối đó tôi có thủ thỉ với chồng: “Mẹ gọi điện, nói bố yếu lắm rồi, chắc chỉ cố gượng được qua Tết này thôi. Tết này, em về ăn Tết với bố mẹ được không? Chỉ sợ không về, em sẽ chẳng còn Tết nào được ăn Tết cùng bố nữa”.
Chồng tôi nghe xong, im lặng một lúc rồi nói: "Như thế không ổn lắm. Năm nay là năm đầu tiên em làm dâu, vẫn nên về nhà chồng lo tết nhất cho nhà chồng đã. Mình mới cưới nhau, năm nay vợ chồng mình còn phải đi "Tết mới" cô, dì, chú bác 2 bên nội ngoại nữa. Có gì, qua mồng 2 Tết mình về quê ngoại nhé".
“Tết mới” như anh nói, nghĩa là năm đầu tiên về nhà chồng, anh phải dẫn vợ mang lễ đi chúc tết anh em ruột của bố mẹ, sau đó nhận tiền lì xì chúc phúc. Đó là tục lệ truyền thống của quê chồng tôi.
Nghe chồng nói vậy, tôi cũng không cố gò ép nữa. Công bằng mà nói, ngay năm đầu tiên lấy chồng tôi đã về đón Tết bên ngoại có vẻ như cũng không hợp lý lắm. Tôi không thể vì dễ cho mình mà làm khó chồng được.
Thế rồi, trưa hôm qua, lúc tôi đang giờ nghỉ trưa ở cơ quan thì bố chồng gọi điện. Tôi có chút ngạc nhiên, không hiểu bố chồng gọi cho tôi có việc gì. Bởi gần nửa năm làm dâu, chỉ có mẹ chồng thỉnh thoảng có việc gì mới gọi cho tôi chứ bố chồng chưa từng gọi.
Tôi bấm nút nghe, giọng trầm ấm của bố chồng từ đầu dây bên kia vọng lại: “Con à, lúc nãy bố có gọi điện hỏi thăm ông bà thông gia, biết được là bố con sức khỏe không được tốt lắm.
Bố bảo nhé, hôm nào nghỉ Tết, hai vợ chồng con cứ bắt thẳng xe về ngoại luôn đi. Có con gái, con rể về ăn tết cùng, chắc bố con sẽ vui lắm. Bố mẹ còn khỏe, thời gian còn dài, không sum họp năm này thì còn nhiều năm sau. Còn bố con, thời gian không chờ đợi. Bố nói trước với con vậy. Tối về bố gọi cho chồng con nhé. Thôi, bố cúp máy, con làm việc đi”.
Bố chồng đã tắt máy rồi, tôi vẫn còn chưa kịp nói lời nào. Cảm giác bất ngờ tới sững sờ, sau đó là xúc động đến bật khóc.
Người ta thường nói: “Lấy được chồng tốt thì ấm tấm thân. Có được bố mẹ chồng tốt thì ấm từ chân tới đầu”. Vì những lời nói vừa rồi của bố chồng, tôi tự nhủ: Mình chắc chắn sẽ làm một cô con dâu thật tốt để báo đáp những yêu thương mà bố mẹ chồng đã dành cho. Ân tình ấy, tôi nhất định khắc sâu cả cuộc đời.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.