Bước ngoặt tuổi 50 bỏ việc văn phòng để làm freelancer
Đó là cách duy nhất để tôi tự cứu mình sau hơn 14 năm quay cuồng làm việc 8 tiếng mỗi ngày, bào mòn cả sức khỏe lẫn tinh thần.
Tôi thuộc thế hệ 7X, năm nay 51 tuổi. Ở cái tuổi mà phần lớn bạn bè đồng trang lứa vẫn đều đặn đi làm văn phòng, sáng quẹt thẻ, chiều tan ca, tối lo cơm nước gia đình, tôi lại chọn một lối rẽ khác: rời bỏ công việc văn phòng quen thuộc để làm freelancer khi vừa tròn 50 tuổi. Quyết định ấy, với nhiều người, là liều lĩnh. Với tôi, đó là cách duy nhất để tự cứu mình sau hơn 14 năm quay cuồng trong nhịp làm việc 8 tiếng mỗi ngày tưởng như ổn định nhưng âm thầm bào mòn cả sức khỏe lẫn tinh thần.
Tôi từng là "người của văn phòng" đúng nghĩa. Hơn một thập kỷ, cuộc sống của tôi gói gọn trong chiếc bàn làm việc, màn hình máy tính, những cuộc họp nối tiếp cuộc họp, và những deadline không bao giờ dứt. Sáng đi làm khi đường phố còn đông nghẹt, chiều về khi cơ thể rã rời. Tôi quen với cảm giác ngồi lì một chỗ, ăn trưa vội vàng, uống cà phê thay nước lọc, và tự nhủ rằng mệt mỏi là chuyện bình thường của người trưởng thành. Cho đến khi cơ thể tôi bắt đầu phản kháng.
Khoảng hơn một năm trước, khi vừa tròn 50 tuổi, sức khỏe của tôi yếu đi rõ rệt. Những cơn đau vai gáy kéo dài, mất ngủ triền miên, tim đập nhanh bất thường mỗi khi căng thẳng. Có những buổi sáng, tôi ngồi trước màn hình máy tính mà đầu óc trống rỗng, không còn hứng thú với công việc vốn đã gắn bó nhiều năm. Tôi không còn cảm giác mình đang "làm việc", mà giống như đang cố gắng tồn tại qua từng ngày.
>>Tôi vỡ mộng làm ít, tiền nhiều sau một năm bỏ việc văn phòng làm freelancer
Tôi bắt đầu tự hỏi: nếu cứ tiếp tục như vậy thêm 5 hay 10 năm nữa, mình sẽ còn lại gì? Quyết định rời văn phòng là kết quả của rất nhiều đêm trằn trọc, rất nhiều lần cân đo giữa an toàn và sức khỏe. Ở tuổi 50, từ bỏ công việc ổn định đồng nghĩa với việc chấp nhận rủi ro: thu nhập không đều, không còn lương tháng cố định, không còn bảo hiểm công ty, không còn cảm giác "yên tâm" mà một tấm danh thiếp mang lại. Nhưng ở chiều ngược lại, nếu tiếp tục ở lại văn phòng, tôi hiểu rằng mình đang đánh đổi bằng chính thể lực và tinh thần của bản thân.
Tôi chọn làm freelancer không phải vì muốn "đổi đời", mà vì muốn sống chậm lại và chủ động hơn. Tôi muốn được quyết định thời gian làm việc, muốn có những buổi sáng không phải lao ra đường trong trạng thái uể oải, muốn có quyền dừng lại khi cơ thể lên tiếng.
Những ngày đầu không còn lịch làm việc cố định, không còn ai giao việc, không còn đồng nghiệp để trò chuyện, tôi phải tự lên kế hoạch, tự tìm khách hàng, tự thương lượng giá cả. Những tháng đầu tiên, thu nhập của tôi thấp hơn rất nhiều so với khi làm văn phòng. Nếu trước đây, lương tháng của tôi ở mức ổn định, đủ chi tiêu và tiết kiệm một chút, thì khi làm freelancer, có tháng tôi chỉ kiếm được khoảng 60-70% con số ấy, thậm chí có lúc thấp hơn.
Tôi từng tự hỏi liệu mình có sai lầm khi rời bỏ vùng an toàn ở tuổi mà người ta thường tìm sự ổn định? Nhưng rồi, sau khoảng nửa năm, khi quen dần với nhịp làm việc mới, thu nhập của tôi bắt đầu cải thiện. Nhờ kinh nghiệm hơn 14 năm trong lĩnh vực chuyên môn, tôi không phải bắt đầu từ con số không. Tôi có khách hàng cũ giới thiệu khách hàng mới, có những dự án dài hạn mang lại nguồn thu đều hơn.
Hiện tại, sau gần một năm làm freelancer, thu nhập của tôi dao động theo tháng. Có tháng thấp hơn lương văn phòng cũ, nhưng cũng có tháng cao hơn. Quan trọng hơn, tôi không còn phải đánh đổi bằng sức khỏe. Tôi có thể làm việc vào khung giờ phù hợp nhất với thể trạng của mình, nghỉ ngơi khi cần, và không còn cảm giác kiệt quệ kéo dài. Tôi học cách định giá công sức của bản thân, thay vì làm thêm giờ không lương như những năm ở văn phòng.
Dĩ nhiên, làm freelancer ở tuổi 50 không phải màu hồng. Có những lúc công việc thưa thớt, tôi buộc phải chấp nhận chi tiêu dè sẻn hơn. Nhưng đổi lại, tôi có thời gian cho bản thân, có thể đi bộ buổi sáng, tập thể dục đều đặn, chăm sóc sức khỏe tinh thần - những điều trước đây tôi luôn trì hoãn. Tôi biết không còn trẻ để mạo hiểm vô nghĩa, nhưng cũng không còn đủ khỏe để tiếp tục phớt lờ những tín hiệu cầu cứu của cơ thể.