Tôi định qua Tết sẽ ly dị vì vợ nhắn tin với đàn ông lạ
Tôi thấy vợ thường xuyên nhắn tin với ai đó đến tận khuya, nhiều lần trốn vào nhà vệ sinh hoặc xuống bếp rất lâu chỉ để nhắn tin.
Một người đàn ông khác dọa sẽ thân mật với vợ tôi. Đó là những gì tôi đọc được trong tin nhắn giữa vợ và người đó trên ứng dụng chat. Tôi thực sự sốc khi biết hai người nhắn tin từ sáng đến khuya, ngày nào cũng liên lạc liên tục. Vợ thường kể chuyện chăn gối của vợ chồng tôi cho anh ta nghe, gửi ảnh cuộc sống hằng ngày, chào buổi sáng, hỏi han đủ điều rồi chúc ngủ ngon mỗi tối. Khi đọc đến đoạn người đàn ông kia buông lời tục tĩu, tôi chết lặng. Vợ tôi không từ chối dứt khoát, chỉ bảo lần sau đừng nói vậy. Thậm chí cô ấy còn chủ động nói rằng khi nào tôi đi công tác, nếu tiện thì hai người có thể gặp nhau.
Sóng gió gia đình bắt đầu từ lúc chúng tôi xây nhà xong và chuẩn bị kế hoạch sinh con. Ngôi nhà được xây trên đất của bố vợ, ông cho một nửa, nửa còn lại tôi trả tiền, giấy tờ đứng tên hai vợ chồng. Bố mẹ tôi hỗ trợ 70% chi phí xây dựng, phần còn thiếu bố tôi vay ngân hàng giúp và tôi trả dần. Tính bố tôi sĩ diện, hay nói với hàng xóm rằng ông cho tiền xây toàn bộ căn nhà mà không nhắc đến phần đất bên nhà vợ. Tôi nghĩ chuyện đó không quá quan trọng nên bỏ qua, nhưng vợ lại rất khó chịu vì cho rằng bố tôi không tôn trọng công sức của cô ấy.
Trước đây khi về quê, bố mẹ tôi từng hỏi lương và chê vợ nấu ăn chưa ngon. Những lời đó khiến vợ tôi tổn thương sâu sắc. Có lần cô ấy cãi nhau lớn với bố mẹ tôi, còn tôi những lần đầu lại im lặng. Sau này tôi đứng ra bảo vệ vợ để bố mẹ không nói động chạm nữa. Bố mẹ tôi cũng thay đổi, cố gắng cư xử hòa nhã, nhưng suốt bảy năm qua vợ vẫn nhắc lại chuyện cũ, gần như tháng nào cũng nhắc nhiều lần dù không liên quan. Tôi bất lực vì mỗi lần nói đến là lại cãi nhau.

Mỗi năm tôi chỉ cho vợ về quê ba ngày. Những năm đầu cô ấy phải nấu nướng nhiều nên cảm thấy áp lực. Sau đó tôi chủ động nấu cơm, vợ chỉ chăm con và rửa bát, nhưng dịp Tết nào vợ cũng bị ám ảnh việc về quê. Từ lần cãi nhau cách đây bảy năm, cô ấy không nghe điện thoại bố mẹ tôi nữa, cũng không chủ động hỏi thăm.
Hai năm sau khi cưới, chúng tôi bắt đầu kế hoạch có em bé. Khi đó tôi làm quản lý cấp trung, công việc áp lực, nhiều hôm làm đến khuya mới về. Vừa xây nhà xong còn nợ nần nên tôi không thể nghỉ việc để chăm vợ bầu nhiều hơn. Khi con sinh ra, bé khóc rất nhiều khiến vợ bị stress nặng, còn tôi cũng rơi vào trầm cảm. Ban ngày chúng tôi thuê giúp việc hỗ trợ, ban đêm hai vợ chồng thay nhau chăm con nhưng vẫn thường xuyên cãi vã vì kiệt sức.
Sáu tháng sau, tôi nghỉ việc để ở nhà nghỉ ngơi và chăm con, còn vợ quay lại công việc cũ. Tôi làm hầu hết việc nhà: nấu ăn, rửa bát, đưa đón con. Tình cờ tôi bén duyên với đầu tư và khá thuận lợi. Sau hai năm, tôi trả hết nợ xây nhà; năm thứ ba, tôi góp hai phần tiền cùng vợ mua thêm một mảnh đất nữa.
Khi con hai tuổi, chúng tôi phát hiện bé bị tự kỷ. Vợ tôi suy sụp hoàn toàn và đến giờ vẫn khó chấp nhận. Tôi buồn hai tuần rồi quyết tâm cùng con đi tiếp. Tôi đưa con đi học mẫu giáo, chiều lại đón sang lớp can thiệp, tối mới về. Hai vợ chồng học thêm các khóa online, nhưng tôi là người can thiệp chính. Từ việc ăn uống, nói chuyện đến sinh hoạt hằng ngày của con, tôi đều phải học lại từ đầu. Trước kia tôi nóng tính, giờ phải tập kiên nhẫn hơn để giúp con tiến bộ.
Dù việc sinh con đúng theo thỏa thuận tiền hôn nhân, vợ vẫn trách tôi và gia đình ép cô ấy sinh con khi chưa sẵn sàng. Nhiều lúc cô ấy nói: "Tại anh thì anh đi mà nuôi nó". Tôi hiểu vợ vẫn bị sốc nên lặng lẽ nhận phần trách nhiệm chăm sóc và can thiệp cho con từ đó đến nay.
Về tài chính, mỗi người giữ tiền riêng nhưng gần như 95% chi phí do tôi chi trả. Mỗi tháng riêng tiền can thiệp cho con đã khoảng 30 triệu, tổng chi tiêu gia đình hơn 40 triệu. Vợ chỉ thỉnh thoảng đi chợ mua thêm vài món nhỏ. Từ khi nghỉ việc, tôi vừa đầu tư vừa nấu ăn, rửa bát, đưa đón con. Vợ đi làm về chỉ cần hâm nóng đồ ăn, ăn xong để đó hôm sau tôi dọn. Việc dọn dẹp lớn có người giúp việc theo giờ nên cô ấy hầu như không phải làm nhiều.
Tôi biết vợ có tuổi thơ nhiều tổn thương: bố từng bạo hành, ngoại tình; mẹ thiếu quan tâm. Sau khi cưới, bố vợ mất vì ung thư nên vợ càng ít gắn kết với gia đình hai bên. Tôi hiểu những vết thương đó khiến cô ấy nhạy cảm, nhưng việc thường xuyên lôi chuyện cũ của bố mẹ tôi vào mọi cuộc tranh luận khiến tôi rất mệt mỏi. Gần đây tôi chọn im lặng để giữ năng lượng chăm con.
Vợ tôi hay chỉ đạo dù không trực tiếp làm. Chẳng hạn khi tôi nấu ăn, cô ấy yêu cầu phải làm theo cách của mình, từ việc băm hành tỏi đến nêm nếm. Những chuyện nhỏ nhặt ấy cũng có thể trở thành nguyên nhân tranh cãi. Tôi biết vợ bị trầm cảm nên cố gắng gánh vác nhiều việc hơn để cô ấy có thời gian nghỉ ngơi. Có lần vợ muốn đi du lịch Trung Quốc với bạn, tôi ủng hộ và đưa tiền. Những chuyến công tác ở Nha Trang, Đà Lạt, tôi cũng hỗ trợ để cô ấy có cơ hội thay đổi không khí, còn tôi ở nhà chăm con.
Gần đây tôi thấy vợ thường xuyên nhắn tin với ai đó đến tận khuya, nhiều lần trốn vào nhà vệ sinh hoặc xuống bếp rất lâu chỉ để nhắn tin. Mỗi khi tôi xuất hiện, cô ấy lại giật mình. Nghi ngờ dần lớn, tôi đã kiểm tra điện thoại và phát hiện những tin nhắn tình cảm với người đàn ông kia. Tôi sốc nhưng không làm ầm lên, chỉ âm thầm lưu lại bằng chứng. Sau hai tháng suy nghĩ, tôi quyết định sẽ ly hôn. Vợ vẫn chưa biết tôi đã đọc tin nhắn. Đây là việc trước giờ tôi chưa từng làm, nhưng vì quá nghi ngờ nên đành vậy. Tôi đã chuẩn bị thủ tục, tìm chỗ ở mới, dự định sau Tết sẽ đưa đơn ly hôn và cùng con chuyển đi. Tài sản nhà đất sẽ bán và chia đôi.
Dù mọi chuyện đi đến kết thúc, tôi vẫn cảm ơn vợ vì đã khiến tôi thay đổi nhiều. Từ một người nóng nảy, tôi học được cách bình tĩnh hơn để đồng hành cùng con. Tôi muốn mọi thứ khép lại trong yên lặng: không làm to chuyện, không nói xấu vợ với hai bên gia đình. Khi ra tòa, tôi dự định ghi lý do là "không thể hòa giải vì mâu thuẫn kéo dài". Tôi không còn nuối tiếc cho cuộc hôn nhân này nữa vì bản thân đã cố gắng hết sức. Có lẽ buông bỏ là lựa chọn tốt nhất cho cả hai. Tôi viết những dòng tâm sự này để lòng nhẹ đi và hiểu rõ cảm xúc của mình hơn. Cảm ơn mọi người đã đọc.
Quang Huy