Mua được ôtô sau tám năm không về quê dịp Tết

12/02/2026 00:00

Từ ba năm nay, Tết nào tôi cũng tự lái ôtô đưa vợ con về quê, cách Sài Gòn hơn 700 km.

Vợ chồng tôi cũng không còn cảnh canh vé xe, vé máy bay từ tháng 10. Cũng không còn phải ngồi tính xem đi giờ nào rẻ hơn vài trăm nghìn, hay bấm bụng chấp nhận giá cao vì "Tết mà".

Có được sự chủ động ấy, tôi đã phải đánh đổi bằng tám cái Tết không về quê.

Tám năm đó, gia đình tôi chọn ở lại vì chúng tôi xác định, nếu cứ năm nào cũng dồn một khoản tiền lớn cho mấy ngày Tết, thì giấc mơ có một tài sản đáng giá sẽ mãi xa vời.

Thời điểm Tết, mọi chi phí đều tăng như vé xe, vé máy bay, quà cáp, lì xì, ăn uống, đi lại. Một gia đình nhỏ như tôi, mỗi mùa Tết chi vài chục triệu là chuyện bình thường. Nếu tính đơn giản 30 triệu mỗi năm (thực tế nhiều hơn nhiều) tám năm là 240 triệu. Nếu tính luôn chi phí cơ hội, số tiền này hoàn toàn có thể trở thành khoản tích lũy đủ lớn để làm việc khác, với tôi chọn để nó thành tiền mua xe.

Nhiều người bảo: "Tiền có thể kiếm lại, chứ Tết đoàn viên thì mỗi năm chỉ có một lần". Tôi hiểu cảm giác đó vì bản thân tôi cũng từng chạnh lòng khi nhìn người ta lỉnh kỉnh hành lý về quê, còn mình thì ở lại thành phố.

Chúng tôi vẫn về quê vào dịp hè, hoặc trước Noel. Khi đó giá cả dễ thở hơn, tâm lý cũng thoải mái hơn. Quan trọng nhất, tài chính không bị bào mòn chỉ vì vài ngày cao điểm.

Ôtô của tôi có thể chỉ là xe "cỏ" trong mắt nhiều người. Nhưng với gia đình tôi, nó là thành quả của sự lựa chọn, hy sinh có chủ đích và tính toán hợp lý. Nó cho tôi quyền chủ động: Muốn về quê lúc nào cũng được, không phụ thuộc vào cao điểm. Nó là phương tiện che nắng che mưa, là công cụ làm việc, là tài sản hữu hình.

Tôi hiểu là mỗi gia đình có hoàn cảnh khác nhau nên chỉ chia sẻ như vậy, không dám khuyên nhủ hay lên gân một điều gì cả. Vì tôi biết có người xa quê cả năm, Tết là dịp duy nhất để nhìn thấy cha mẹ già. Có người chỉ mong mấy ngày sum vầy để bù đắp cả năm vất vả. Điều đó cũng thật đáng trân trọng.

B. Bằng