Chị qua đời, tôi tặng anh rể 200 triệu đồng, 2 tháng sau tôi sốc nặng
Chị gái tôi mất được nửa năm, anh rể đã có quyết định khiến tôi và cả nhà bị sốc.
Chị gái tôi mất đột ngột sau một cơn tai biến. Buổi sáng hôm đó, chị còn nhắn tôi nhớ mặc ấm vì trời trở lạnh. Đến trưa, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện. Tất cả diễn ra quá nhanh, đến mức tôi chưa kịp tin đó là sự thật.
Chị hơn tôi 8 tuổi, gần như thay mẹ chăm tôi từ khi tôi học cấp hai. Những năm tôi thi đại học, chị lặng lẽ gửi tiền, động viên tôi theo đuổi ước mơ. Cuộc đời chị không giàu sang, nhưng chị luôn rộng lượng với tôi.
Khi chị mất, tôi nhìn 2 đứa cháu còn nhỏ mà lòng quặn thắt. Đứa lớn mới học lớp 3, đứa bé vừa vào mẫu giáo. Anh rể tôi vốn làm nghề tự do, thu nhập bấp bênh. Tôi biết từ nay, gánh nặng sẽ đổ dồn lên vai anh.

Tôi vừa mất chị gái, lại bị sốc về cách cư xử của anh rể (Ảnh minh họa: Knet).
Sau tang lễ, tôi bàn với chồng rút 200 triệu đồng, để tặng anh rể, chỉ mong anh có vốn làm ăn, ổn định cuộc sống để chăm lo cho 2 cháu. Đó là số tiền không phải nhỏ đối với gia đình tôi.
Tôi còn nhớ ánh mắt quyết tâm của anh khi nhận tiền, anh nói sẽ cố gắng vì các con.
Hai tháng sau, khi nỗi đau còn chưa kịp nguôi, anh rể gọi tôi qua nhà nói chuyện. Căn nhà từng ấm áp tiếng cười của chị giờ lạnh lẽo. Hai đứa nhỏ ngồi chơi trong góc, ánh mắt chúng vẫn còn ngơ ngác.
Anh nói anh đang có cơ hội vào miền Nam làm ăn với bạn. Công việc nghe qua có vẻ nhiều triển vọng. Nhưng anh bảo nếu đi, anh không thể mang theo 2 con. Anh ngập ngừng đề nghị vợ chồng tôi nhận nuôi các cháu một thời gian, chờ anh ổn định rồi tính tiếp.
Chị tôi mới mất chưa đầy nửa năm. Hai đứa trẻ vừa mất mẹ. Giờ chúng lại phải xa cha? Tôi nhìn anh, cố tìm trong ánh mắt đó một chút day dứt, một chút giằng xé nhưng tôi chỉ thấy sự nôn nóng muốn rời đi.
Anh nói đàn ông phải đi xa mới kiếm được tiền, ở lại thì không lo nổi cho con. Anh nói chỉ tin tưởng khi gửi các con cho vợ chồng tôi. Anh nói đó chỉ là tạm thời.
Nhưng tôi hiểu, một khi người lớn chọn rời đi, trẻ con sẽ là người gánh chịu lâu dài.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được. Tôi thương chị quay quắt. Tôi nhớ đến những lần chị dắt tôi đi học, nhớ những lần chị đứng ra che chở khi tôi bị trách mắng. Nếu chị còn sống, chị sẽ không bao giờ để con mình phải bơ vơ.
Nhưng tôi cũng hoang mang, gia đình tôi không dư dả. Con tôi còn nhỏ. Công việc của vợ chồng tôi đều bận rộn. Nếu nhận thêm 2 cháu, cuộc sống chắc chắn đảo lộn. Tôi sợ mình không đủ sức lo trọn vẹn cho tất cả.
Tôi kể lại mọi chuyện với chồng với tâm trạng nặng trĩu. Tôi không dám đề nghị anh điều gì, bởi 200 triệu đồng vừa rồi đã là một sự hy sinh lớn.
Điều tôi không ngờ là chồng tôi im lặng nghe hết, rồi nói một câu khiến tôi bật khóc. Anh nói rằng nếu các cháu cần một mái nhà, gia đình mình sẽ mở cửa. Anh bảo tiền có thể kiếm lại, nhưng tuổi thơ của trẻ con thì không. Anh không muốn con mình phải chứng kiến cảnh anh chị em họ bị đẩy qua đẩy lại như một gánh nặng.
Trong lúc anh rể sẵn sàng rời đi để tìm cơ hội mới, chồng tôi lại chọn gánh vác. Tôi biết quyết định này không dễ dàng với anh. Anh sẽ phải làm việc nhiều hơn, tính toán nhiều hơn. Nhưng anh vẫn nói đó là điều nên làm.
Vài ngày sau, tôi sang nói chuyện lại với anh rể. Tôi nói vợ chồng tôi đồng ý đón 2 cháu về. Nhưng tôi cũng nói rõ rằng các cháu không phải là hành lý để gửi tạm. Nếu anh đi, anh phải có trách nhiệm chu cấp đều đặn và giữ liên lạc với con. Tôi không muốn 2 đứa trẻ lớn lên với cảm giác bị bỏ rơi.
Anh rể gật đầu. Nhưng trong lòng tôi vẫn có một khoảng trống khó gọi tên. Tôi không biết đó là thất vọng, hay là nỗi buồn khi nhận ra tình phụ tử đôi khi mong manh đến vậy.
Ngày 2 cháu dọn về nhà tôi, đứa lớn ôm chặt chiếc balo cũ của mẹ. Đứa bé hỏi tôi bao giờ bố đón về. Tôi nghẹn lời. Tôi chỉ biết ôm chúng vào lòng, tự nhủ sẽ cố gắng bù đắp phần nào.
Cuộc sống từ đó thay đổi hoàn toàn. Nhà tôi đông hơn, bận rộn hơn, chi tiêu cũng chật vật hơn. Có những đêm tôi mệt đến mức chỉ muốn buông xuôi. Nhưng mỗi lần nhìn 2 đứa nhỏ ngủ ngoan, tôi lại nghĩ đến chị. Tôi tin nếu ở một nơi nào đó, chị sẽ yên lòng hơn khi biết con mình không bị bỏ lại.
Tôi viết những dòng này khi các con đã quen với nhịp sống mới. Chồng tôi vẫn lặng lẽ gánh thêm việc, không một lời than vãn...
Mất mát lớn nhất của tôi là sự ra đi của chị. Nhưng giữa biến cố đó, tôi cũng nhận ra mình may mắn khi có một người chồng biết yêu thương và trách nhiệm.
Có lẽ cuộc đời không bao giờ bằng phẳng, nhưng cách chúng ta đưa ra những lựa chọn sẽ quyết định giá trị của bản thân. Anh rể và chồng tôi đã thể hiện bản chất thông qua sự việc này. Tôi biết ơn chồng rất nhiều và hạnh phúc khi mình đã chọn được đúng người.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.