Vợ nói nếu ly dị, sẽ gửi con vào chùa
Mỗi khi mâu thuẫn xảy ra, vợ tôi thường lấy con làm lý do để gây áp lực.
Tôi là tác giả bài viết "Vợ không cho bố con tôi về nội ăn Tết sớm". Trước hết, tôi xin cảm ơn tất cả anh chị và các bạn đã dành thời gian đọc và góp ý. Tôi đọc không sót một bình luận nào. Xin nói thêm, vợ chồng tôi cùng quê miền Trung, nhà nội và nhà ngoại cách nhau khoảng 15 km. Nhà vợ ở ven thành phố, còn nhà bố mẹ tôi ở xã. Hiện tại vợ chồng tôi sống tại TP HCM, có nhà riêng. Suốt gần 10 năm qua, có một vấn đề lặp đi lặp lại trong gia đình mà tôi không thể tự giải quyết dứt điểm. Qua những góp ý của mọi người, tôi nhận ra sự nhu nhược của bản thân.
Tôi không phụ thuộc kinh tế bên vợ, cũng không né tránh đối diện vấn đề. Tuy nhiên, điểm yếu lớn nhất của tôi là nỗi lo cho các con. Và mỗi khi mâu thuẫn xảy ra, vợ tôi thường lấy con làm lý do để gây áp lực. Nhiều lần, khi có chuyện không vừa ý, cô ấy đăng những nội dung tiêu cực, thay ảnh đại diện mang tính chết chóc trên mạng xã hội. Tôi làm việc cách nhà 50 km nên phải vội vã chạy về kiểm tra tình hình. Có lần, con nhỏ mới 2 tuổi bị bỏ ở lớp hơn 2 tiếng vì vợ không đi đón và không nghe điện thoại của cô giáo. Tôi phải chạy cao tốc về gấp. Khi đón con, cháu sợ hãi và khóc, chỉ nói: "Mẹ bận nên không đón con được".

Sau khi tôi gửi bài viết trên VnExpress cho vợ đọc, cô ấy nói đó là quan điểm sống của mình, không nghe và không theo ai. Cô ấy sống và nuôi con theo cách riêng, miễn con phát triển tốt là được, những điều khác không quan tâm. Dù vậy, tôi đã đặt vé về quê ngày 28 âm lịch. Vì chưa xác định được các con có đi cùng hay không nên tôi đặt vé muộn. Từ TP HCM về quê hơn 900 km, việc đi lại cận Tết rất khó khăn và tốn kém. Vợ tôi nói nếu muốn cho con về thì tôi tự lo đặt vé, chuẩn bị đồ đạc, cô ấy không tham gia.
Tôi từng đề nghị vợ chăm con ở nhà để tôi về quê một mình cho đỡ tốn kém, cô ấy không đồng ý, tự đặt vé máy bay đi nơi khác chơi Tết một mình, bảo để tôi chăm hết cho biết chăm con vất vả thế nào. Cô ấy chỉ viết một tờ giấy hướng dẫn các con phải làm gì khi về quê: giữ thói quen sinh hoạt, vệ sinh cá nhân, ăn uống thế nào... Thậm chí dặn không được để cô Hai, cô Ba (là chị ruột của tôi) ôm hôn hay nhận quà. Tiền lì xì phải giữ lại mang về đưa cho mẹ.
Hàng tháng, tôi chi trả khoảng ba phần tư chi phí gia đình, số tiền tôi giữ lại chỉ đủ xăng xe đi làm. Vé Tết hai chiều rất đắt nhưng vợ không chi ra thêm, kể cả chi phí sinh hoạt của các con trong một tuần ở quê. Tôi từng nghĩ đến việc ly hôn sau Tết nhưng các con còn quá nhỏ, tôi lo sự chia tách lúc này sẽ ảnh hưởng tâm lý và có thể tạo ra một ngã rẽ không tốt cho tương lai của các cháu. Có lần, vợ nói nếu tòa giao quyền nuôi bé gái cho cô ấy, cô ấy sẽ gửi con vào chùa vì cho rằng con gái "mang nghiệp của ba", cần ở chùa để giải bớt nghiệp. Nghe điều đó, tôi thực sự rất đau lòng.
Công bằng mà nói, ngoài những mâu thuẫn trên, vợ tôi là người chu toàn việc nhà, chăm sóc và dạy con khá tốt. Cô ấy có nhiều mối quan hệ với các thầy và chuyên gia tâm lý, giảng dạy. Tuy nhiên, cũng vì vậy mà cô ấy thường cho rằng tôi là người không có chính kiến, "không có ba gốc", còn vô minh. Tôi viết những dòng này không phải để trách móc, mà để nhìn lại chính mình và mong tìm được một hướng đi tốt hơn cho các con.
Đức Minh