Hai năm tôi không về quê ăn Tết để ở lại thành phố kiếm tiền

16/02/2026 13:00

Tôi sợ nếu nghỉ làm tôi sẽ mất thu nhập, nếu mất công việc mình phải tìm việc khác, nếu không có tiền gánh nặng lại dồn về gia đình.

Tôi năm nay 20 tuổi, đang là sinh viên năm hai đại học. Ở cái tuổi mà nhiều người vẫn còn được bao bọc bởi gia đình, được háo hức đếm từng ngày để về quê ăn Tết, thì tôi lại chuẩn bị cho ca làm bán hàng xuyên đêm giao thừa ở thành phố. Và đây đã là cái Tết thứ hai liên tiếp tôi không được về quê.

Tôi biết mình không phải là trường hợp cá biệt. Rất nhiều sinh viên giống như mình, rời quê lên thành phố học đại học với những ước mơ, hoài bão rất trong trẻo, nhưng cũng sớm đối diện với một thực tế khác: muốn học tiếp, muốn tồn tại ở thành phố, thì phải đi làm thêm. Và có những công việc không có khái niệm nghỉ Tết.

Tết năm ngoái, khi tôi vừa bước chân vào giảng đường đại học, mọi thứ với tôi còn rất mới mẻ. Cuộc sống sinh viên ở thành phố không chỉ có học. Tiền trọ, tiền ăn, tiền học, tiền sách vở... tất cả đều là áp lực lớn. Tôi bắt đầu đi làm thêm bán hàng, ban đầu chỉ là vài ca cuối tuần, sau đó tăng dần. Tôi tự nhủ: làm thêm để đỡ gánh nặng cho gia đình, để học cách tự lập, để trưởng thành hơn.

Rồi Tết đến. Tôi nhớ rất rõ khoảnh khắc biết tin mình phải làm việc xuyên Tết năm ngoái. Trong khi bạn bè trong lớp háo hức đặt vé xe, bàn chuyện quà Tết mang về quê, thì tôi lặng lẽ nhìn lịch làm việc được dán trên bảng thông báo. Khi ấy, tôi đã phân vân rất nhiều: nghỉ làm để về quê, hay ở lại để giữ công việc? Cuối cùng, tôi chọn ở lại.

Tôi nói với bố mẹ rằng "năm nay bận việc, rằng công việc cần người, rằng con không sao cả". Ở đầu dây bên kia, mẹ tôi im lặng vài giây rồi chỉ nói: "Ừ, con ráng giữ gìn sức khỏe". Tôi biết mẹ buồn, nhưng mẹ không nói ra. Và chính sự im lặng ấy khiến tôi day dứt suốt cả mùa Tết.

>>Áp lực 50 triệu đồng giữ thể diện về quê ăn Tết

Tết đầu tiên không về quê, tôi đón giao thừa giữa thành phố. Phố xá đông đúc, người người chở nhau đi chơi, còn tôi đứng sau quầy bán hàng, nhìn dòng người qua lại. Pháo hoa nổ trên bầu trời, nhưng trong lòng tôi lại trống trải lạ thường. Tôi nhớ bữa cơm tất niên ở nhà, nhớ mùi bánh chưng, nhớ tiếng cười nói rộn ràng của gia đình.

Năm nay, tôi lại tiếp tục ở lại thành phố. Cái Tết thứ hai không về quê. Có khi, tôi lại tự hỏi: mình đang đánh đổi điều gì? Một công việc làm thêm có thật sự đáng để đánh đổi những khoảnh khắc đoàn tụ hiếm hoi ấy không? Thế nhưng, khi đối diện với thực tế, tôi sợ nếu nghỉ làm sẽ mất thu nhập. Nếu mất công việc, tôi phải tìm việc khác, không chắc ổn định. Nếu không có tiền, gánh nặng lại dồn về gia đình. Và tôi biết, bố mẹ tôi đã vất vả rất nhiều để tôi có thể học đại học. Nghĩ đến đó, tôi lại tự nhủ: thôi thì cố thêm một chút nữa.

Tôi không trách công việc, cũng không trách hoàn cảnh. Tôi chỉ thấy tiếc cho những cái Tết trôi qua khi mình không được ngồi cạnh bố mẹ, không được nghe những câu hỏi quen thuộc, không được là một đứa con đúng nghĩa trong vài ngày ngắn ngủi đầu năm. Tôi biết, thời gian bên gia đình không thể mua lại, dù có thêm bao nhiêu ca làm nữa.

Có thể, vài năm nữa khi nhìn lại, tôi sẽ xem những cái Tết ở lại thành phố này như một phần của tuổi trẻ, của hành trình trưởng thành. Nhưng ở thời điểm hiện tại, nỗi tiếc nuối ấy vẫn nằm đâu đó giữa những ca làm mệt mỏi, giữa khoảnh khắc tôi lặng lẽ gọi điện về nhà vào đêm giao thừa. Tôi chỉ mong, một ngày nào đó, khi Tết đến, mình có thể tự tin nói rằng: mình cần vài ngày để về nhà, để được làm một đứa con trước khi tiếp tục trở lại với nhịp sống tất bật ở thành phố.

LBN