Mỗi lần gần gũi vợ như “bố thí”, tôi có nên ra ngoài giải quyết nhu cầu?

Mộc Khải 22/02/2026 09:53

Sau khi sinh con, vợ tôi bắt đầu lạnh nhạt, chuyện vợ chồng càng thưa thớt, mỗi lần gần gũi như "bố thí". Tôi thương con, nhưng cũng thật sự mệt mỏi.

Tôi 33 tuổi, có vợ và một con gái 3 tuổi. Nhìn bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi quá đủ đầy: Nhà cửa, xe hơi, vợ đẹp, con ngoan, công việc đủ sống. Nhưng chỉ tôi mới biết, trong căn nhà đó, nhiều lúc tôi giống một người ở trọ hơn là một người chồng.

Năm đầu sau sinh, chuyện đó ít đi tôi hoàn toàn hiểu. Vợ chăm con vất vả, đêm hôm thiếu ngủ, người mệt mỏi, tôi không hề thúc ép. Tôi nghĩ giai đoạn đó ai cũng phải trải qua.

Nhưng khi con đã lớn hơn một chút, tôi chờ mãi mà sự thân mật vẫn không quay lại. Từ chỗ ít hơn trước, rồi thưa dần, có tháng không có lần nào. Mỗi lần gần gũi hầu như đều do tôi mở lời trước. Nếu tôi im lặng, gần như sẽ không bao giờ xảy ra.

Mà ngay cả khi tôi nói, cũng phải nhắc vài lần, lúc thì nói khéo, lúc thì thẳng thắn, vợ mới miễn cưỡng đồng ý. Nhưng tôi cảm nhận rõ đó không phải sự mong muốn từ hai phía. Cảm giác ấy khiến tôi rất tủi.

Có lúc tôi thấy mình như đang xin một điều vốn dĩ thuộc về cả hai. Tôi thương con, tôi muốn giữ gia đình, nhưng thật lòng mà nói, sự lạnh nhạt kéo dài này đang khiến tôi mệt mỏi thật sự.

Nói ra thì xấu hổ, nhưng cảm giác có vợ mà như "đi xin từng chút một" thật sự làm đàn ông tổn thương ghê gớm. Tôi không phải người có nhu cầu quá cao. Tôi nghĩ mình bình thường, không đòi hỏi gì bệnh hoạn hay quá sức. Tôi chỉ muốn được gần vợ, được chạm vào người phụ nữ của mình mà không bị gạt tay ra.

Mỗi lần gần gũi vợ như “bố thí”, tôi có nên ra ngoài giải quyết nhu cầu? - 1

Tôi hụt hẫng mỗi lần bị vợ gạt tay, từ chối gần gũi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Có những tối, tôi chỉ muốn ôm vợ từ phía sau, đặt tay lên eo cô ấy, thì lập tức bị đẩy ra: “Mệt lắm, ngủ đi”. Câu đó lặp đi lặp lại đến mức tôi thuộc lòng. Dần dần, tôi không còn dám chủ động nữa. Tôi sợ bị từ chối, sợ cảm giác quê và hụt hẫng.

Tôi từng nghĩ do sau sinh, phụ nữ thay đổi nội tiết, mệt mỏi chăm con nên không còn hứng thú. Tôi thông cảm và chờ đợi, nhưng con đã đi nhà trẻ rồi, vợ vẫn như vậy, thậm chí còn nhạt hơn.

Chuyện vợ chồng lạnh nhạt quá lâu, nó không chỉ dừng ở chuyện sinh lý mà còn ăn vào lòng tự trọng của đàn ông. Nhiều đêm nằm cạnh vợ mà như nằm cạnh một người xa lạ, không một cử chỉ tình cảm. Tôi bắt đầu cảm giác mình không còn được cần hay được yêu nữa. Có vợ mà như không.

Đã có lần, tôi nói thẳng rằng mình thấy thiếu thốn và tủi thân. Vợ lại bảo tôi đừng coi chuyện đó quan trọng quá. Nhưng với tôi, đó không chỉ là nhu cầu về thể xác, mà còn là sự kết nối, là cảm giác được yêu, được khao khát. Có lúc tôi tự hỏi: Nếu cứ thế này mãi, mình sẽ chịu được bao lâu?

Tôi không ngoại tình, chưa từng phản bội, nhưng tôi không phủ nhận rằng đã có lúc tôi nghĩ đến chuyện... ra ngoài giải quyết nhu cầu. Không phải vì tôi ham vui, mà vì tôi quá thiếu cảm giác được gần gũi, trong lòng cứ không ngừng bức bối.

Có những lúc lướt mạng, thấy người ta quảng cáo mấy dịch vụ nhạy cảm, đầu tôi thoáng qua ý nghĩ: “Hay là thử một lần?”. Rồi tôi lại tự trách mình. Tôi sợ mình bước sai một bước là không quay đầu được nữa. Tôi sợ làm tổn thương con gái. Tôi sợ sau này nhìn lại chính mình cũng thấy kinh tởm.

Nhưng tôi cũng là con người, có nhu cầu sinh lý. Có vợ mà phải "tự xử" triền miên, phải tự dập tắt mong muốn của mình, cảm giác đó không dễ chịu chút nào. Nó vừa ức chế, vừa tủi thân.

Ngoài chuyện đó, vợ chồng tôi cũng không còn nói chuyện được với nhau như trước. Cứ hễ bàn đến việc gì là dễ thành cãi vã. Từ chuyện dạy con, chi tiêu trong nhà cho tới kế hoạch tương lai, cuối cùng bao giờ cũng là vợ chốt quyết định.

Vợ tôi làm quản lý nhân sự, quen cách giải quyết mâu thuẫn, ra quyết định và điều hành người khác. Dần dần, tôi có cảm giác cô ấy cũng mang luôn vai trò đó về nhà. Trong gia đình, tiếng nói của tôi ngày càng nhẹ đi. Nếu tôi góp ý, thường sẽ bị phản biện lại rất nhanh, rằng tôi không hiểu vấn đề, hoặc tôi chỉ đang nghĩ cho cảm xúc của mình.

Nhiều lúc tôi nói một câu, chưa kịp giải thích hết ý đã bị gạt đi. Thành ra tôi im lặng cho xong. Im lặng riết rồi thành quen. Có lẽ trong mắt vợ, tôi trở thành người thụ động, không có chính kiến. Nhưng thật ra không phải tôi không có ý kiến, mà vì nói ra cũng không được lắng nghe.

Cảm giác lép vế đó kéo dài khiến tôi thấy mình không còn là người đàn ông có vị trí trong gia đình. Mọi thứ trong nhà vẫn vận hành, nhưng tôi giống như người đứng bên lề nhiều hơn là một người chồng thực sự có tiếng nói.

Tôi không hoàn hảo, có lúc nóng nảy, có lúc vô tâm. Nhưng tôi đi làm, cố gắng lo cho gia đình
trong khả năng của mình. Tôi nghĩ cô ấy đã trải qua sinh nở vất vả, nên suốt thời gian dài tôi luôn tự nhủ phải nhường nhịn và thông cảm. Tôi thương con và con bé cũng rất quấn tôi. Mỗi lần con chạy ra ôm chân “bố ơi” là tôi mềm lòng ngay.

Chính vì con mà tôi chần chừ. Tôi từng nghĩ đến chuyện ly hôn, không phải một lần. Nhưng nghĩ đến cảnh không được gặp con mỗi ngày, tôi lại chùn bước. Tôi không sợ mất tài sản. Tôi sợ mất quyền làm bố trọn vẹn.

Nhưng nếu tiếp tục sống trong một cuộc hôn nhân không có sự gần gũi, không có sự sẻ chia, liệu tôi có đang tự bào mòn mình không? Liệu một người đàn ông 33 tuổi có phải chấp nhận sống như vậy đến hết đời chỉ vì hai chữ trách nhiệm?

Tôi viết ra những dòng này, thật tâm muốn tìm một cách giải quyết. Bởi bây giờ, thật sự tôi không biết phải làm sao để cuộc sống hôn nhân tôi thay đổi, trở lại bình thường như bao gia đình khác. Tôi phải nói thể nào để vợ có thể hiểu tôi đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: [email protected]. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mộc Khải